|
CON LỪA TRÊN ĐƯỜNG SANG AI CẬP Lê Vân Bích
“Bò mới trông thì thế đấy... nhưng bên trong thì thật dễ thương” “Ơn lớn nhất chúng tôi đã nhận được từ hài nhi là chúng tôi thương yêu nhau.” Hai câu nói này cứ theo tôi mãi trên suốt cuộc hành trình sang Ai Cập. Tôi bắt đầu nhìn lại mình và hơn bao giờ hết, tôi thấy rõ những sự bất toàn nơi tôi. Thật vậy, trong quá khứ, đã nhiều phen tôi hãnh diện vì mình là kẻ được chọn, được tín nhiệm, được sử dụng, được vinh dự để chuyên chở cô chủ dịu dàng, dễ mến – Mẹ của Hài Nhi. Rõ ràng là tôi đã từng nghe ông chủ khen tôi là con lừa giỏi, biết chịu khó, không kêu la khi đói mệt, và nhất là luôn làm cho cô chủ an tâm khi ngôi trên lưng mình. Tôi thích thú, tôi hài lòng và tôi ôm giữ niềm vui cho riêng mình. Nghĩ cho cùng, tôi biết mình cũng không khác gì so với những con lừa khác, nhưng ít ra là có được sức khoẻ, có khả năng, có kinh nghiệm hơn chúng... Và rồi như bạn thấy đó, thật là tai hại khi tôi đã đối xử không một chút tình nào với bò. Cái bản tính đinh ninh, điều gì đã không thích thì có đẹp cũng thành xấu. Cái tính cố chấp khiến mình khó khăn giữ được thái độ bình thản khi bị chê bai là ‘ngu như bò’. Cái tính cuồng nộ, dễ nóng giận khi gặp điều trái ý. Đã vậy, một cách nào đó, tôi cũng có khuynh hướng khinh thường kẻ khác khi thấy họ sống cục mịch, thiếu vệ sinh... nước miếng nhiễu nhãi, ăn nói xồm xoàm..., thật là khó thương làm sao! Ôi, đêm huyền diệu, đêm thánh vô cùng! Đêm thay đổi đời tôi! Kể từ lúc tôi bất chợt bắt gặp nụ cười xinh đẹp và ánh mắt tròn to của Hài Nhi tại hang Bê lem, tim tôi đã rung lên niềm hạnh phúc. Ánh mắt trong suốt như một bể trời yêu thương đã làm cho tôi chới với. Tai tôi nghe muôn vàn lời chúc tụng: “Vinh Danh Thiên Chúa trên trời. Bình an dưới thế cho người thiện tâm.” Ô kìa, bò cũng đang mỉm cười nhìn tôi và lòng tôi chợt rung lên niềm cảm mến! Đêm nay trời thật trong, muôn vàn vì sao lấp lánh soi tỏ lối đi. Tôi thấy rõ lòng mình và hơn bao giờ hết, tôi miên man nghĩ ngợi về bò, về cô chủ dịu dàng, về ông chủ âm thầm lo cho vợ hiền con thơ. Hình ảnh đêm Bê lem, và nhất là niềm hạnh phúc tỏa lan trong gia đình bé nhỏ này đang làm cho lòng tôi bồi hồi cảm xúc. Hài Nhi vừa ngọ nguậy lên tiếng, tôi chú ý rõ hơn, rõ hơn đến nỗi như nghe thấy được điều Hài Nhi nói với tôi đêm nay: “Bao lâu tôi không để ý đến mình mà chỉ để tâm chú ý đến Hài Nhi, bấy lâu sự ray rứt buồn phiền sẽ tan biến và niềm yêu thương, hạnh phúc viên mãn sẽ ngự trị.” Thật diệu kỳ! Như một liều thần dược, tôi bỗng không còn thấy mình ‘ngu như bò, hoặc ngu như lừa’ nữa. Tôi cũng không còn bị ray rứt vì đã làm cho bò buồn lòng vị sự khinh miệt thấp hèn của tôi đối với bò. Hơn thế nữa, mặc dù tôi chưa nói rõ cho bò hiểu rằng bò rất dễ mến, để mong bò tha lỗi cho tôi và hy vọng lời nói ấy sẽ yên ủi bò thật nhiều, nhưng tôi biết: cả tôi, cả bò, và tất cả, đã dược ơn biến đổi vì chính sự hiện diện của Hài Nhi trong cuộc đời mình. Trời vừa hừng sáng, tôi tiếp tục dõi bước đi nhanh về Ai Cập. Bên cạnh tôi, ông chủ vẫn kiên trì vội vã sánh bước. Trên lưng tôi, Mẹ và Hài Nhi như đang cảm thông nỗi vất vả của một cuộc ra đi nhiều truân chuyên, nguy hiểm. Từ nay, cuộc đời tôi bắt đầu rẽ sang một bước ngoặt mới. Cuộc hành trình chắc chắn sẽ gặp nhiều gian khổ, thử thách, nhưng chắc chắn cũng ngập tràn niềm hạnh phúc mà không ai trên trần gian này có thể lấy mất được. Hài Nhi ơi, cảm ơn Hài Nhi, Đấng đang ở giữa chúng ta, Đấng đang ở cùng chúng ta!●
|