THÁNH GIA THẤT

Maranatha

Khi nói về Thánh Gia Thất, tín hữu chúng ta thường có những hình ảnh rất êm đềm của một gia đình hạnh phúc giữa những con người mà nhân đức đã được nâng đến mức tuyệt đối. Ta hình dung Đức Mẹ thật đẹp, đẹp từ người tới tâm hồn; thánh Giuse hiền lành, quảng đại và luôn biết giải quyết mọi vấn đề trong gia đình. Phần Chúa Giêsu, Ngài là một con trẻ luôn làm hài lòng cha mẹ với trí thông minh tuyệt hảo, với tình yêu thương cha mẹ đậm đà, với tinh thần vâng phục không một nếp nhăn. Nếu ta nghĩ như thế thì không hề sai, nhưng có vẻ đơn giản hóa thực tế vì ta xem cuộc đời của Thánh Gia như không hề có một biến cố nào gây xáo trộn cả. Cuộc sống thực tế của Thánh Gia như thế nào? Trong Phụng Vụ năm nay (A), Giáo Hội chọn bài Phúc Âm kể về cuộc hành trình của thánh Giuse trốn sang Ai cập trong đêm khuya, để bảo vệ Hài Nhi. Rồi sau đó lại đưa về Israel mà sống ở Nazaret. Chính sự xuất hiện của người con trong gia đình mà cha mẹ phải chịu bao nhiêu nỗi truân chuyên. Đầu tiên, khi con trẻ vừa tượng hình trong lòng mẹ, thì hạnh phúc của Giuse và Maria suýt tiêu tan: Maria đã có mang trước ngày thành hôn! Rồi đến hôm nay, khi con trẻ mới chào đời, thì cả gia đình đã phải chạy trốn sang xứ lạ quê người, giữa đêm khuya, không bạc không tiền, không một ai bảo trợ.

Con trẻ ấy gây bao nhiêu rắc rối không phải chỉ ở phương diện xã hội mà thôi, mà còn ở phương diện tình cảm nữa. Ta hãy nhớ lại lần trẻ Giêsu cùng ông bà lên Giêrusalem. Mới 12 tuổi, cậu đã lìa khỏi cha mẹ mà làm theo ý mình. Cậu không buồn xin phép cha mẹ để ở lại Giêrusalem, và khi gặp lại cha mẹ sau ba ngày họ ‘đau đớn’ tìm kiếm, thì cậu nói một câu mà không cha mẹ nào có thể chấp nhận được: Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?” Trong bản dịch tiếng Việt, giọng nói của cậu Giêsu đã được dịu đi nhờ những chữ ‘cha mẹ - con’, nhưng trong nguyên bản, khi đọc những câu này, ta có cảm giác như cậu Giêsu nói: Ông bà tìm tôi làm chi? Bộ không biết là tôi phải ở nhà Cha tôi à?” Cách hiểu này cũng không có gì là quá đáng khi chúng ta nhớ lại rằng chưa bao giờ Đức Giêsu gọi Thánh Giuse và Đức Mẹ là ‘cha’ là ‘mẹ’ cả. Kinh Thánh không hề ghi lại một lời nào mà Chúa Giêsu đã nói với Thánh Giuse, và hai lần nói với Đức Mẹ thì Ngài đều gọi mẹ mình là ‘(mụ) đàn bà kia’, mà trong tiếng Hy lạp là ‘gunai’ và tiếng La tinh là ‘mulier’. Lần thứ nhất tại Cana: “Chuyện đó can dự gì đến tôi và mụ, mụ đàn bà kia (gunai / mulier)?” (Ga 2, 4), lần thứ hai khi Chúa hấp hối trên thập giá: Mụ đàn bà kia (gunai / mulier), đây (mới) là con của mụ!” (Ga 19,26). Có lẽ cách dịch của tôi làm chói tai một số người, bởi vì các bản dịch đều chuyển những lời ấy ra những câu thật lễ phép như : “Thưa bà”. Tuy nhiên, sự kiện vẫn là sự kiện: khi nói với mẹ mình Chúa Giêsu đã gọi là ‘gunai / mulier’ (đàn bà) chứ không dùng ‘meter / mater’ (mẹ). Đấy, người con trong Thánh Gia đã gây nhức đầu cho cha mẹ biết bao!

Đấy, Thánh Gia Thất là như thế đấy! Cũng đầy dẫy những khó khăn như bao nhiêu gia đình khác. Nhưng đó chính là một gia đình thánh. Gia đình ấy thánh không phải vì gia đình ấy không gặp phải một vấn đề khó khăn nào, nhưng vì mọi người đã sống với nhau trong tình yêu và tha thứ. Thánh Giuse và Đức Mẹ đã đón nhận và tha thứ cho Đức Giêsu mặc dù không hiểu Ngài nói gì. Chúa Giêsu trở về Nazaret và ‘vâng phục hai vị’, mặc dù Ngài có bổn phận phải ‘ở nhà Cha Ngài.’ Qua đó, chúng ta thấy các thành viên trong Gia Đình Thánh này phải chịu đựng và tha thứ cho nhau đến độ nào.

Chúng ta không thể nào trở thành Chúa Giêsu, Thánh Giuse và Đức Mẹ, nhưng tất cả chúng ta đều có thể sống những vấn đề của gia đình trong tình yêu và tha thứ như các Ngài, hầu biến gia đình mình thành một gia đình thánh; và đó là lý do mà Thánh Gia Thất trở nên mẫu mực cho mỗi gia đình chúng ta

 

Trở về Muc Lục