|
Kính thưa quý độc giả Đêm nay Noel về... Nơi nơi vang lên tiếng hát hân hoan: “Ngài đến lòng chúng nhân reo hò vui mừng...” Rồi chúng ta nhớ lại năm xưa, khi Ngài sinh ra, các tầng trời cũng đã vui mừng reo hò. Thế nhưng đau đớn thay, giữa lòng dân tộc Ngài, thì chẳng có gì xảy ra cả. Ngài đến, thế mà lòng chúng nhân chẳng vui chẳng mừng mảy may, trái lại là đàng khác. Bởi thế nên thánh Gioan đã viết: “Ngài đến trong nhà Ngài, nhưng gia nhân đã không tiếp nhận Ngài.” Vì sao như vậy? Những trang Phúc Âm về Giáng sinh đã nói đến ít nhất ba loại người đã khước từ Ngài: (1) Người chủ quán trọ, (2) Hêrôđê và (3) các thượng tế đến chỉ đường cho các đạo sĩ về Bêlem thờ lạy Hài Nhi, mà chính họ không buồn đến Bêlem để nhìn xem. Người chủ quán khước từ Ngài, vì nghĩ đến lợi nhuận của mình nhiều hơn là nhìn thấy nhu cầu của một đôi vợ chồng nghèo khổ. Hêrôđê khước từ Ngài, vì ông sợ rằng sự xuất hiện của Đấng Mêsia sẽ đe dọa cho địa vị làm vua của mình. Thầy thượng tế khước từ Ngài, vì tự mãn với kiến thức Kinh Thánh của mình đến độ không còn thấy cần phải đi tìm kiếm Chúa. Vào thế kỷ 13, Kitô hữu - nghĩa là những gia nhân, những người nhà - cũng bắt đầu khước từ Ngài, bằng cách chạy theo bạc tiền, bỏ quên Lời Chúa, và củng cố quyền lực. Thế rồi một người nhà khác đã dựng lên một chuồng bò với máng cỏ để cho mọi người nhìn thấy cảnh Thiên Chúa đến trong khó nghèo: Thầy Phanxicô Assisi đã làm máng cỏ đầu tiên tại Grêxiô, để cho mọi người biết nhìn lại Thiên Chúa trong những anh em khó nghèo nhất của mình. Hôm nay Noel về... Thế nhưng có thể cũng chẳng có gì xảy ra cho người nhà, bởi vì họ cũng đã khước từ Ngài. Nhưng người nhà ngày hôm nay, lại chính là chúng ta đó. Chúng ta có thể là một chủ quán, một Hêrôđê hay một thầy thượng tế trong thế kỷ 21 này, và do đó sẽ bắt hụt niềm vui Giáng Sinh. Chúng ta có thể noi gương thầy Phanxicô dựng những máng cỏ, rồi trang hoàng lộng lẫy với những ngọn đèn muôn màu chiếu soi cho một Hài Nhi xinh đẹp; chúng ta có thể biến một máng cỏ trở thành cung điện để rồi không còn nhìn ra Hài Nhi đang Giáng Sinh trở lại trong hình hài của một em bé nghèo nàn, ốm yếu, bệnh tật. May thay, chúng ta vẫn còn cơ hội để đón nhận Ngài, bởi vì Giáng Sinh mãi mãi sẽ là một mầu nhiệm, và Mầu Nhiệm Nhập Thể là một quà tặng vô giá. Một quà tặng mà chúng ta chỉ hưởng được trọn vẹn, khi biết chia sẻ với những anh em nghèo khó của mình, nghèo khó vật chất cũng như nghèo khó tinh thần. Maranatha_31, số đặc biệt Giáng Sinh, sẽ đào sâu những tâm tình ấy. Mong sao qua những bài này, quý độc giả cũng biến lòng mình thành một máng cỏ để đón Thiên Chúa Giáng Trần, và sẽ reo hò vui mừng với niềm vui của những gia nhân biết đón nhận chủ mình: Và những ai đón nhận Ngài, thì Ngài ban quyền phép trở thành con Thiên Chúa. Maranatha luôn là một lời cầu xin: lạy Chúa, xin ngự đến! Mong sao mùa Giáng Sinh này sẽ mang một ý nghĩa mới, được hô to trong tiếng reo vui: Maranatha, Chúa Đã Đến Rồi! MARANATHA |