|
Nếu tôi biết hôm nay là
lần cuối
Tôi được nhìn anh ra khỏi
nhà mình
Tôi sẽ đến hôn anh mà
tiếc nuối
Và bồi hồi, tôi lại gọi
tên anh...
Nếu tôi biết hôm nay
là lần cuối
Tôi nghe anh lên tiếng
tặng khen tôi
Tôi sẽ thu mỗi hình
ảnh, mỗi lời
Để nghe lại, nghe hoài
và nghe mãi...
Nếu tôi biết hôm nay là
lần cuối
Mà tôi còn vài phút được
thảnh thơi
Tôi sẽ nói: tôi thương
anh hết sức
Thay vì im, để anh tự
hiểu thôi.
Nếu tôi biết hôm nay
là ngày cuối
Mà ta còn cùng chia sẻ
bên nhau...
Nhưng tôi biết anh còn
nhiều ngày nữa
Nên thì giờ lãng phí
đã qua mau.
Vì thế nào cũng còn có
ngày mai
Để quyết định cho một lần
gặp gỡ.
Và cũng còn một vận hội
thứ hai
Để hoàn tất những gì đang
bỏ dở.
Vì thế nào cũng còn
một ngày khác
Để nói rằng: tôi hết
sức yêu anh
Và chắc chắn cũng còn
cơ hội khác
Để bảo rằng: tôi giúp
được gì chăng?
|
Nhưng nếu lỡ chẳng may
không phải thế
Thì dù sao tôi vẫn có
hôm nay.
Tôi muốn nói: “Tôi
yêu anh lắm nhé!
Anh đừng quên điều
đó”. Nếu
chẳng may...
Không phải ai cũng có
được ngày mai
Dù người ấy già nua
hay son trẻ.
Và biết đâu còn chỉ có
hôm nay
Để bạn siết vào lòng
người bạn quý?
Hiểu như thế, thì chờ
chi, hỡi bạn?
Và vì sao lại không
phải hôm nay?
Nếu ngày mai không bao
giờ ló dạng,
Thì bạn không ân hận
lỡ một ngày...
Mà mình không dành thì
giờ rỗi rảnh
Để mỉm cười âu yếm với
người thân
Mình quá bận nên không
buồn trao tặng
Điều cuối cùng
người ấy vẫn cầu mong...
Bởi vì thế, ngay hôm
nay, bạn hãy
Ôm người thân và thủ
thỉ bên tai
Nói với họ bạn yêu
thương biết mấy
Và yêu thương mãi mãi,
mến thương hoài.
Bạn nói đi, hãy nói:
“Mình ân hận,
“Mình cám ơn”,“Sáng
kiến đó thật hay!”
Và ngày mai, nếu không
bao giờ đến
Bạn không hề nuối tiếc sống hôm nay...
● |