LẮNG NGHE

 

Lắng nghe có lẽ là món quà đẹp nhất mà ta có thể tặng một người... Ấy là nói rằng: bạn rất quan trọng đối với tôi, bạn rất hay, tôi rất vui vì bạn ở đây...

Lắng nghe, khởi sự bằng im lặng. Hẳn bạn đã thấy rằng biết bao ‘đối thoại’ tràn ngập những câu đại loại như sau: “Tôi cũng thế, khi tôi…” hoặc “Tôi nhớ lại một chuyện xảy ra cho tôi...” Thường thường, những gì người kia nói chỉ là một cơ hội để mình nói về bản thân mình.

     Lắng nghe, là bắt đầu dừng cuốn phim trong đầu óc mình, ngưng lời độc thoại triền miên, và để cho người kia biến đổi mình. Là chấp nhận người kia đi vào bên trong mình, như vào căn nhà họ và ở lại một thời gian, ngồi vào ghế của mình một cách thoải mái tự nhiên.

Lắng nghe, là thực sự gạt bỏ những gì đang làm mình bận tâm để hiến tặng thì giờ cho người kia. Như thể đi dạo với bạn mình: bước cùng nhịp với họ, gần gũi nhưng không quấy rầy, để họ đưa mình đi, dừng lại với họ, lại bước đi vì họ, không thắc mắc đắn đo.

Lắng nghe, không phải là tìm cách trả lời người kia, vì mình biết rằng họ đã có câu trả lời cho các vấn đề của họ. Là không suy nghĩ giùm người kia, không khuyên nhủ họ và thậm chí không tìm cách hiểu họ. 

Lắng nghe, là đón nhận với lòng biết ơn, đón nhận người kia đúng như họ tự thấy mình, mà không thay thế họ để bảo họ phải như thế nào. Là tích cực mở lòng đối với mọi suy nghĩ, mọi đề tài, mọi kinh nghiệm, mọi giải pháp của người kia, mà không suy diễn, không xét đoán. Là để cho người kia có thì giờ và không gian mà tìm ra con đường của chính họ.

Lắng nghe, không phải là muốn người kia phải thế này thế nọ, mà là học cách phát hiện những phẩm chất đặc biệt của họ.

Lắng nghe một người đau khổ, không phải là đề ra một biện pháp hay một lời giải thích cho nỗi khổ của họ, mà là để cho người ấy nói ra nỗi khổ mình và tự tìm lấy con đường để giải thoát chính mình. 

Học lắng nghe, ấy là bài học cần thiết nhất để chúng ta có thể giải thoát mình khỏi những khốn quẫn bản thân. 

Lắng nghe, là tặng người kia điều mà có thể chưa ai trao tặng chúng ta: sự quan tâm, thì giờ, một sự hiện diện chân tình. 

Chính nhờ học lắng nghe người khác mà chúng ta mới biết lắng nghe chính mình, lắng nghe thân xác và tình cảm của mình. Đấy là phương cách để học lắng nghe quả đất và cuộc đời, là trở thành thi sĩ, nghĩa là cảm nhận cái cốt lõi và thấy được cái hồn của mọi sự. Ai biết lắng nghe thì không còn phải sống hời hợt: người ấy thấy lòng mình đập cùng nhịp với con tim của mọi người

 

Trở về Muc Lục