|
Kính thưa quý độc giả, Giáo Hội Công Giáo dành tuần lễ 18-25 tháng 01 để cầu nguyện cho việc Hiệp Nhất Kitô giáo. Năm 1908, Paul Watson đề nghị tuần lễ này để làm cầu nối giữa lễ thánh Phêrô và lễ thánh Phaolô (trở lại), qua đó nói lên ý nghĩa biểu trưng cho tuần lễ này. Ở nam bán cầu, tháng Giêng thường là tháng nghỉ nên các Giáo Hội địa phương thường tìm thời gian khác để thực hiện Tuần Cầu Nguyện, ví dụ như những tuần gần Lễ Hiện Xuống (theo đề nghị của phong trào Faith and Order năm 1926), và Lễ Hiện Xuống cũng là một lễ biểu trưng cho sự Hiệp Nhất Kitô hữu. Nhưng Kitô hữu không chỉ tìm kiếm sự hiệp nhất mỗi năm một tuần mà thôi. Giáo Hội uyển chuyển trong thời gian dành để cầu nguyện, nhưng trong suốt năm chúng ta vẫn phải tìm dịp để sống mầu nhiệm Hiệp Nhất, và tiếp tục cầu nguyện với nhau cho sự Hiệp Nhất này, vì đấy là ý muốn thiết tha của Chúa Kitô. Tuy nhiên cần lưu ý điều này: ‘cầu nguyện’ cho sự Hiệp Nhất, chứ không phải là ‘nói về’ Hiệp Nhất, hoặc ‘tìm phương pháp’ Hiệp Nhất. Bởi vì sự hiệp nhất xuất phát trước hết từ con tim của Kitô hữu chứ không phải từ những lời nói, dù cho đó là lời ‘đối thoại’, chứ đừng nói đến những lời tranh luận hay phê phán. Ngay tên gọi ‘Hiệp Nhất Kitô giáo’ (Christian Unity) hay ‘Hiệp Nhất Kitô hữu’ (Unity of Christians) cũng là một vấn đề gây tranh cãi rồi. Vì thế, Maranatha_34 sẽ đề cập về tinh thần Hiệp Nhất qua những lời giáo huấn của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, và dành phần lớn cho những suy tư và cầu nguyện của mỗi cá nhân, để định vị mình trước mặt Thiên Chúa, hầu chúng ta khởi sự bước hiệp nhất căn bản: hiệp nhất mình với chính mình. Trong tinh thần đó, tuần này, Maranatha tạm gác những bài tuy sâu sắc, nhưng mang nặng tính học thuật (ngoại trừ bài của Lm. Phan Đình Cho, cần phải đăng tiếp và bài suy niệm cho chúa nhật tuần này), để dành chỗ cho những bài ngăn ngắn và nhẹ nhàng, cùng với khá nhiều bài suy tư, lời cầu nguyện đa dạng, có khi sâu lắng, có khi đơn sơ, có khi dí dỏm, nhưng vẫn đầy ắp tâm tình. Như thế, Maranatha_34 là một trạm ‘dừng chân’ sau một quãng đường 6 tháng qua đã cùng đồng hành với các độc giả trong tâm tình khẩn cầu xin Chúa đến. Mong rằng lần ‘dừng chân’ này cũng là một lần lắng đọng lại để ‘đón nhận’ Thần Khí cách thẳm sâu hơn, và tiếp tục con đường lữ thứ của những người đi theo Chúa Kitô. Và để cho thư ngỏ này cũng là lời cầu nguyện thay cho một diễn từ, xin ghi lại những lời cầu của Ginette Cormier: Maranatha ! Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến, Xóa tan cơn đói trầm kha Mà con cảm tự đáy lòng mình Đói Tình Yêu Chúa, đói Thần Khí Chúa Đói sự vô biên, nghĩa là đói Chúa.
Maranatha ! Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến, Biến đổi sự nghèo nàn trái tim con Thành tình yêu với chiều kích vô biên Xin giúp con trở thành đền thờ Xứng đáng cho Chúa ngự.
Maranatha ! Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến, Dạy con biết chia sẻ niềm vui Chứ đừng giữ mãi cho riêng mình, Mà để cho tuôn chảy, như một dòng suối mát Trên những ai khổ đau trong thể xác hay tinh thần.
Maranatha ! Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến, Để suốt ngày con sống Dù con đang làm gì, Thì tiếng hát hân hoan vẫn dâng lên môi miệng: Xin ngợi khen Chúa vì tất cả mọi kỳ công!
Maranatha! Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến, Suốt đời con, kinh này, con đọc mãi Cho đến khi Chúa thương gọi con về Để con được ngắm thiên nhan của Chúa Trong vinh quang huy hoàng.
Maranatha! Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến. MARANATHA
|