|
TÔI ĐÃ GẶP... Một nữ tu dòng Thánh Phaolô Tôi đã gặp người nghèo, anh của tôi, Đang lê bước nhọc nhằn trên con đường khốn khổ. Không chỗ ở, không bạn bè, đang lạnh run, đói lả... Tôi mời anh về nhà và tôi nói “Vào đi anh, vào đi, hỡi người anh, Hãy xem đây như chỗ ở của chính mình. Đây là quần áo sạch và lương thực ngon lành. Tôi mong mỏi ngày mai anh lại đến, Vì nơi đây, tôi tặng cả thân tình…
Tôi đã gặp em nhỏ, em của tôi, Cùng khổ, bơ vơ, thiếu tình người, không có mẹ để yêu thương, nuôi dưỡng, giáo dục em.
Nắm tay em, tôi mỉm cười khẽ nói: “Đến đây em, đến với chị đi nào, Nếu em cần, chị sẽ giúp cho em, Chị sẽ dạy em đọc, viết và cả lao động nữa, Dạy cho em biết yêu mến tha nhân, biết chăm lo và chia sẻ, Dạy cho em về Thiên Chúa nhân lành, Cha tất cả chúng ta Rồi em thành em ruột của mọi người.”
Tôi đã gặp người bệnh, chị của tôi, Mang nỗi đau trong hình hài, trong tinh thần, trong tâm trí. Gặp trẻ thơ thiếu ăn, gầy guộc, sốt từng cơn Hai mắt mở to, căng lên vì đau đớn. Gặp người tàn tật mà tứ chi biến dạng, Không ai ngó ngàng, ốm yếu, ngã lòng... Gặp cụ già lưng còng, run rẩy với cô đơn, Cảm thấy mình vô dụng, mà ai cũng bỏ quên... Gặp người bệnh nan y, u buồn, nằm liệt, Gặp bao nhiêu con người trong khốn cùng da diết không thuốc nào xoa dịu nỗi cơn đau, Mong chết đi, may ra mà giải thoát...
- Này, chị à, chị còn gặp ai khác?
- Trên những dung mạo này, bị đau thương dằn vặt, Tôi đã gặp... tôi nhìn ra gương mặt Đức Giêsu KitÔ, đấng CỨu Chúa của tôi!● |