|
Kính thưa quý độc giả, Ngày thứ tư 09 tháng 02 năm 2005 là một ngày đặc biệt đối với người Công giáo trên toàn thế giới. Với tư cách là người Việt Nam, hôm ấy là ngày Mồng Một Tết, một lễ hội lớn nhất trong truyền thống dân tộc mình, một ngày ăn sâu và tâm não của mọi thế hệ với bao nhiêu tâm tình sâu lắng và linh thiêng nhất. Với tư cách là người Công giáo, hôm ấy là thứ tư Lễ Tro, bắt đầu cho Mùa Chay, một mùa ăn năn sám hối để hoán cải tâm hồn đón mừng Chúa Phục Sinh. Mới thoạt nhìn, ta cảm thấy có một sự xung khắc giữa truyền thống dân tộc và truyền thống Giáo Hội, tuy nhiên trong thực tế hai biến cố này là một cái gì nằm trong cốt tủy của người Công giáo và người Việt Nam. Đối với người Công giáo, Mùa Chay trầm buồn, chay tịnh, sám hối chỉ trọn vẹn ý nghĩa khi những việc ‘đền tội’ ấy giúp mình sống lại cùng với Chúa Phục Sinh để đi vào con đường hướng đến ngày Hội Đời Đời. Đối với người Việt Nam, Ba ngày Tết là dịp nhìn lại những trầm buồn đã qua để xin lỗi, dốc lòng và kết nối lại mối dây thân tình giữa người và người, từ đó đi đến một sự bình an, hạnh phúc cho trọn một năm. Điều nghịch lý Tử Nạn và Phục Sinh, nhìn lại lỗi lầm và hướng đến những ngày mai tươi sáng, luôn luôn sống trong mỗi một người Kitô hữu và ngày thứ tư đầu Mùa Chay năm nay, cũng là ngày Mồng Một Tết, là lúc để Kitô hữu sống một cách sâu lắng nhất về mầu nhiệm này. Và trong những ngày qua, người cha chung của chúng ta, Đức Gioan Phaolô II dường như đang sống một cách đặc biệt mầu nhiệm ấy tại bệnh viện Gemelli. Sự xuất hiện ngắn ngủi của Ngài trước ngày thứ tư dường như lặp lại trong thinh lặng những lời tuyên xưng của Thánh Phaolô, mà Đức Thánh Cha đã sống gần 30 năm qua: "Mọi thời và khắp nơi, chúng tôi mang trong mình cuộc tử nạn của Đức Kitô, ngõ hầu Sự Sống của Đức Kitô được tỏ hiện nơi chúng tôi... Đối với tôi, sống là Đức Kitô và chết là một thắng lợi... vì tôi không muốn biết gì nữa ngoài Đức Kitô chịu đóng đinh trên Thập giá..." ( 2 Cr 4,10; Pl 1,21; 1Cr 2,2 ) Maranatha_35 sẽ nói đến sứ điệp Mùa Chay cũng như tinh thần mà Giáo Hội muốn được thể hiện nơi con cái mình, đồng thời cũng nói đến truyền thống Tết và những niềm phấn khởi chen lẫn ưu tư cho một ngày mai của Giáo Hội, của Quê Hương, của toàn thể nhân loại, nhất là những kẻ bị bỏ mặc, bị gạt ra bên lề. Và nhân dịp đầu năm, cùng với tâm tình của cả dân tộc, Maranatha chân thành cám ơn tất cả những cộng tác viên và độc giả đã giúp nuôi sống và khích lệ Maranatha trong thời gian qua. Và vì mọi lời chúc đã trở nên sáo mòn, Maranatha xin dùng một câu chúc rất quen thuộc để gửi đến quí vị trong năm Ất Dậu này: Xin chúc Chúa ở cùng anh chị em .... và cũng… chúc anh chị em ở cùng Chúa! Để cho mọi lời chúc này được trở thành hiện thực nhờ quyền năng và ân sủng của Chúa Kitô, chúng ta thành khẩn nguyện cầu: Lạy Chúa, xin ngự đến: Maranatha!●
MARANATHA
|