Thư Tòa Soạn

 

Kính thưa Quý độc giả,

       Những ngày cuối tuần vừa qua, dân Chúa nhận được hai tin: một vui, một buồn. Tin vui là Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã hồi phục và rời bệnh viện Gemelli. Tin buồn là Mẹ Lucia (Bé Lucia của năm 1917), người cuối cùng trong ba trẻ Fatima, đã về với hai em mình bên kia cõi đời, vào ngày 13, trước ngày thánh Valentinô, ngày Tình Yêu. Tin vui và tin buồn? Một cụ già 84 tuổi, sau gần 20 năm mang bao nhiêu bệnh tật trong người, tuổi mòn sức yếu, mà còn phải trở về tiếp tục gánh vác những ‘vui mừng và hy vọng, những buồn khổ và lo âu’ của cả nhân loại, đấy phải là tin buồn mới đúng chứ? Một cụ già khác, 97 tuổi, sau khi được chiêm ngắm Đức Mẹ, phải chờ đợi gần 90 năm mới được gặp lại Mẹ trên thiên quốc: đấy phải là tin vui mới đúng, phải không?

       Vâng, tất cả mọi sự đều đảo ngược giữa quan điểm thế gian và quan điểm ân sủng. Cách đây 8 năm, Đức Thánh Cha đến cử hành thánh lễ trong Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới tại trường đua Longchamp, Paris. Lúc ngài bước lên lễ đài, một thiếu nữ 15 – 17 tuổi nắm tay dìu ngài đi. Bàn tay ngài run run trong bàn tay nắm chặt của cô gái. Nhưng lúc đó, điều nghịch lý đến ngỡ ngàng đã xảy ra: chính bàn tay run rẩy vì bệnh Parkinson của cụ già 76 tuổi kia lại truyền sức sống cho bàn tay rắn chắc của cô gái mà ai cũng thấy rằng tràn đầy sức sống.

       Sự ra đi - cái chết của Mẹ Lucia trước ngày Lễ Valentine, thay vì làm cho Ngày Tình Yêu ấy trở thành ảm đạm, lại được đốt lên như một ánh sáng vui tươi hơn bao giờ, cứ như sự ra đi của chị làm vang lên câu cuối cùng của thiên tình ca muôn thuở, Diễm Tình Ca: “Phải, tình yêu mãnh liệt như tử thần, cơn đam mê dữ dội như âm phủ.”

       Tình yêu đích thực chưa bao giờ là một trái chín ngọt bùi, tình yêu đích thực luôn là một đòi hỏi gắt gao, và Đức Thánh Cha đã thốt lên điều đó trong thánh lễ chính ngày 13 tháng 2. Sau khi các tín hữu đã được xức tro trong ngày thứ tư vừa qua, ngài nhắc nhở: ‘Mùa Phụng Vụ này thôi thúc chúng ta nhớ lại một sự thật căn bản: chúng ta không thể đi vào sự sống đời đời nếu không chịu vác thánh giá của mình cùng với Chúa Kitô. Chúng ta không thể đạt được hạnh phúc và bình an nếu không can đảm đối đầu với cuộc chiến nội tâm. Mặt trận này chỉ có thể chiến thắng bằng vũ khí đền tạ: cầu nguyện, ăn chay và hành động bác ái. Và mọi sự ấy cần phải được thực hiện một cách âm thầm, không giả hình, trong tinh thần yêu thương chân thành đối với Chúa và đối với tha nhân.”

       Với lời huấn giáo của Đức Thánh Cha, Maranatha_36 tiếp tục hành trình Mùa Chay, trong tinh thần suy nghĩ học hỏi cách thức đền tạ để đổi mới chính mình bằng cách hướng về tha nhân và hướng về Giáo Hội. Trong hành trình này, Maranatha cũng không quên hái một vài bông hoa nho nhỏ trong dịp Lễ Tình Yêu và Mừng Ngày Hôn Nhân Thế Giới vừa qua, để gieo lên đường đi của mình những nét đẹp bình an. Vâng, con đường Tình Yêu, dù là con đường khổ giá, vẫn mãi là con đường hạnh phúc của những kẻ ý thức rằng Chúa mãi mãi vẫn là Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng ta, để rồi chúng ta hát vang lên: Maranatha, Lạy Chúa xin ngự đến!

MARANATHA

Trở về Muc Lục