|
NGHÈO TIỀN BẠC VÀ NGHÈO TẤM LÒNG Trần Duy NhiênKhi nói đến người nghèo, ta nghĩ ngay đến những người thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu nhà, thiếu cửa, nghĩa là nghèo tiền bạc... Tuy nhiên, có thể còn nhiều thứ nghèo khác nữa: nghèo thì giờ, nghèo sức khỏe, nghèo kiến thức, và nhất là nghèo trái tim. Cha Anthony de Mello đã viết câu chuyện sau trong cuốn Như Tiếng Chim Ca: “Tôi thấy ngoài đường một cô bé gái đang run cầm cập trong chiếc áo mỏng tanh, với chút hy vọng mong manh là có được một bữa ăn kha khá. Tôi phẫn uất và thưa với Chúa: "Tại sao Chúa đã để cho sự việc đó xảy ra? Chúa không nhìn thấy sao? Tại sao Chúa không làm gì hết?" Trong một thời gian khá lâu, Chúa không nói gì. Rồi một đêm kia, Chúa đã trả lời rất bất ngờ: "Dĩ nhiên là Cha đã thấy điều đó rồi: vì thế mà Cha tạo dựng nên con, con đấy! (Trích bản dịch của Đỗ Tân Hưng) Câu chuyện này cứ lảng vảng mãi trong đầu tôi mỗi khi tôi đối diện với người nghèo, người hoạn nạn, người đau khổ. Trước cái nghèo vật chất mà tôi dửng dưng thì rõ ràng là tôi nghèo lòng trắc ẩn. Tôi biết rằng tôi có trách nhiệm chia sẻ với người nghèo, tuy nhiên, tôi cũng yên tâm ít nhiều khi nghĩ rằng người nghèo đã có những người khác lo. Tôi từng biết cha Đông đi vào rừng sâu chăm sóc cho người dân tộc nghèo xơ nghèo trên rừng núi Pleiku. Tôi từng thấy cha Hậu chăm sóc cho người nghèo ở những nơi hẻo lánh xa xôi tận Mũi Cà mau. Tôi từng theo cha Chung đến với những người Aids ở Saigon. Tôi từng lên với những dì Dòng Thánh Phaolô ở vùng cao Bảo lộc để xem họ sống với gần một trăm em khuyết tật. Tôi từng đồng hành với một dì dòng Đa Minh tổ chức nhiều khóa cai nghiện ma túy cho những thanh niên bị xã hội ruồng bỏ. Vâng! Tôi có bức xúc vì người nghèo tại Việt Nam, nhưng đã có những linh mục và tu sĩ chăm lo bởi vì việc giúp đỡ người nghèo vượt tầm khả năng của tôi. Thế rồi đêm hôm qua, duyên may đã khiến tôi xem hai DVD của Hội Help The Poor, và tôi lại ray rứt. Những thành viên của Hội là những người sống giữa thế gian và có trăm ngàn ưu tư về cơm áo gạo tiền như tôi. Họ đã về Việt Nam mà đi đến những với những người nghèo từ Bắc chí Nam, họ đến những nơi mà chưa bao giờ có một nhóm từ thiện nào bén mảng đến như Cam Lộ hay Gio Linh, họ đến những hang cùng ngõ hẻm của thành phố Saigon để thăm những nhà nuôi trẻ em bị bỏ rơi mà không ai buồn công nhận, cả giáo quyền lẫn chính quyền. Họ trao phong bì hàng ngàn đô la một cách từ tốn, cứ như là họ e dè thay mặt cho những người phương xa đến chia sẻ một phần quá nhỏ bé với những người đem suốt cuộc đời mình mà phục vụ những người nghèo. Tôi biết rõ mồn một rằng quà tặng của họ không phải là những món tiền dư thừa của những người vứt tiền ra cửa sổ. Đó là từng đồng bạc đẫm mồ hôi mà những người có lòng phải hy sinh đến nhói đau dù đang sống trên một đất nước giàu có vào bậc nhất trần gian. Có lẽ họ đã nhìn ra điều cơ bản: Họ không thể làm gì nhiều cho người nghèo, nhưng họ có thể góp một chút công sức mình để đồng cảm với anh chị em kém may mắn của họ. Và trong sự chia sẻ đó, họ cũng tìm được niềm vui khi thấy trong lồng ngực mình vẫn còn đập một trái tim người. Mẹ Têrêxa thành Calcutta thuật lại câu chuyện sau, trong bài diễn văn nhận Giải Nobel Hòa Bình tại Oslo, năm 1979: Tôi đã có một kinh nghiệm lạ lùng với một gia đình theo Ấn Giáo. Hôm nọ, một người đến nhà chúng tôi và bảo: “Mẹ Têrêxa à, có một gia đình 8 con; họ không có gì ăn lâu rồi; Mẹ làm điều gì đi!” Thế là tôi lấy một ít gạo rồi lập tức đi đến đấy. Tôi thấy mấy em bé với cặp mắt ánh lên vì đói. Tôi không biết anh chị em có bao giờ thấy ai đói chưa. Tôi thì thấy nhiều lắm ở Ấn Độ. Tôi trao gạo cho bà, bà cầm lấy, chia ra hai phần, rồi đi ra ngoài. Khi bà trở về, tôi hỏi bà: “Bà đi đâu vậy? Làm gì vậy?” Bà đơn sơ trả lời: “Họ cũng đói!”. Bà đã sang nhà bên cạnh để chia nửa phần gạo vừa nhận được, trước khi nấu cơm cho những đứa con đói lả của mình. Điều làm tôi choáng váng nhất là bà ấy biết họ là ai: là một gia đình Hồi Giáo. Tôi không đem thêm gạo tối hôm ấy vì tôi muốn để cho họ hưởng trọn vẹn niềm vui chia sẻ. Nhưng thiết nghĩ, điều hội Help The Poor làm không chỉ là tạo niềm vui chia sẻ bằng cách đi vá một mảnh áo nát mà mình biết rằng thế nào cũng rách trở lại. Hội không chỉ nhằm xoa dịu cái nghèo vật chất mà còn muốn xóa bỏ cái nghèo nhân phẩm do một quan niệm sai lầm về giá trị con người. Hội muốn tiếp phần nâng cao trình độ để mai này các em bé nghèo nàn kia biết phẩm giá của mình và, ngay bây giờ, đường hướng của hội là góp phần đổi mới cái nhìn về người nghèo qua một quá trình giáo dục mọi người. Help The Poor! Hãy giúp người nghèo! Người nghèo vật chất và người nghèo trái tim. Khi kêu gọi mọi người nghĩ đến người nghèo vật chất ở Việt Nam thì Hội cũng gián tiếp giúp đỡ những người ở hải ngoại cơ hội để chứng tỏ rằng mình không hề nghèo tình yêu thương. Trích Bản Tin tháng 12 -2004 của Hội Help The Poor www.helpthepoorvietnam.org
|