|
NHỚ NHỮNG LẦN GẶP GỠ VỚI ĐỨC TÂN TỔNG GIÁM MỤC GIUSE NGÔ QUANG KIỆT Kim Lệ
Những ngày vừa qua, trên phương tiện truyền thông của các báo, đài trong
Còn nhớ cách đây khoảng 6 năm khi ngài vừa được Tấn Phong Giám Mục vào ngày Lễ Hai Đấng Tông Đồ 29.06.1999. Không bao lâu sau, ngài chuyển từ Miền Nam ra Lạng Sơn vào ngày 11.07.1999 để mở đầu những tháng ngày hy sinh, vất vả cho mảnh đất Cao Bằng-Lạng Sơn bằng tất cả lòng nhiệt thành của một vị chủ chiên nhân lành trước một giáo phận theo cách nói dí dỏm của Đức Hồng Y G.B Phạm Minh Mẫn là: Ba Không; 1. Không Linh Mục, 2. Không Giáo Dân, 3. Không Dòng Tu. Dạo đó, tôi vẫn âm thầm theo dõi hoạt động của Đức Cha Kiệt qua báo CG&DT, tờ báo duy nhất của người Công Giáo tại Việt Nam vẫn thường đưa tin về Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt với những hình ảnh Đức Cha đang tập hát cho ca đoàn hoặc dạy Giáo Lý hay đi dâng lễ Misa cách mấy chục cây số đường đèo núi vv…vv… tất cả những điều đó khiến tôi, một nghệ sĩ Công Giáo không khỏi không đem lòng ngưỡng mộ ngài với sự kính trọng nhất mà tôi đã dành cho ngài, làm gì để bày tỏ tấm lòng của mình bây giờ đây nhỉ ? tôi cứ phân vân, suy nghĩ mãi… cho đến những ngày chuẩn bị đón xuân năm 2000, mùa xuân Thiên Niên Kỷ, chào Thế Kỷ 21. Lúc ấy, tôi được chọn để thay mặt các nghệ sĩ trong chương trình Tiếng Thơ chúc Tết thính giả nghe Đài trong đêm Giao Thừa Thiên Niên Kỷ với bài thơ: “Xuân” do tôi sáng tác. Với những câu kết: “Nâng ly mừng xuân tới Giao thừa cất giọng ngâm Chợt qua làn hương khói Nghe tiếng xuân thì thầm.” Tôi đã viết bài thơ đó bằng nét thư bút của mình gửi đến ngài, kèm theo lời cầu chúc chân thành của một con chiên ngưỡng mộ vị chủ chăn chưa quen biết và nghĩ rằng: “ Ít ra, bằng cách thức nhỏ bé nầy cũng phần nào chia sẻ những vất vã, hy sinh vì Nước Chúa của ngài. “ và đến gần giờ Giao Thừa năm ấy, tôi đã gọi phone từ Sài Gòn ra Lạng Sơn để chúc mừng năm mới Đức Cha, cũng chỉ là để có thêm một chút ấm áp trong giờ đón giao thừa đầu tiên xa Miền Nam, xa vùng đồng bằng sông nước mà ngài đã sống mấy chục năm… Hơi hồi hộp trong lúc tiếng chuông điện thoại đầu giây bên kia đổ mấy tiếng… “ Alô! Kiệt đây ! “ Ôi! giọng nói của ngài tôi chỉ mới nghe lần đầu tiên mà sao cảm thấy gần gũi lạ lùng! “ Thưa Đức Cha, con là Kim Lệ….“ Chưa nói hết để giới thiệu mình, thì ngài đã nói như reo lên “Ô ! chào Kim Lệ, giao thừa rồi muốn nghe ngâm thơ có được không?” Vậy đó, rồi cha con nói chuyện…. Thì ra ngài cũng đã biết tôi từ lâu rồi, đã xem tôi ngâm thơ khi ngài còn chưa là Giám Mục, ngài nói: “Lúc đó Kim Lệ đâu biết mình là ai …” vậy là khoảng cách ban đầu đã không còn nữa. Hai năm sau, tôi có dịp ra Hải Phòng để hát và ngâm thơ trong Lễ Tấn Phong Giám Mục Hải Phòng 02.01.2002 lúc ấy cha con mới có dịp gặp nhau và hôm ấy sau lễ, tôi đã cùng đoàn dự lễ từ Miền Nam ra thẳng Lạng Sơn để thăm Đức Cha Kiệt, hầu như đoàn nào cũng muốn ra tham quan Lạng Sơn để nhìn xem những biến đổi kỳ diệu ở đó. Còn nhớ vào mùa đó trời Lạng Sơn lạnh lắm! chỉ còn khoảng 6 độ C, tôi đã ngồi nhặt rau đắng gần cả giờ đồng hồ với “cô Mến” người nữ tu hơn 100 tuổi nổi tiếng đến khi hai tay lạnh cóng không còn cảm giác mới thôi. Món rau đắng luộc để nhớ Miền Nam của Đức Cha Kiệt hôm ấy có công của tôi… Những ngày thăm Lạng Sơn năm ấy đã để lại trong tôi nhiều kỷ niệm khó quên, buổi sáng chia tay với Đức Cha Kiệt và các cha ở Toà Giám Mục Lạng Sơn tôi đã hát tặng các ngài bài hát mà tôi thích nhất của cố Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: “Lặng Lẽ Nơi Nầy” và ngài cũng đã hát tặng lại tôi bài hát mà Linh mục – Nhạc sĩ Xuân Thảo phổ nhạc từ Kinh Hoà Bình của Thánh Phanxicô, ngài nói lâu lắm rồi ngài không có hát … và tôi cũng thật hạnh phúc khi được nghe tiếng hát không thua gì ca sĩ của ngài. Thỉnh thoảng sau nầy tôi vẫn được gặp ngài có khi ở Sài Gòn, có khi ở Đà Lạt và gần đây nhất là Lễ Khánh Thành Nhà Thờ Chính Toà Lạng Sơn tháng 10.2004 vừa qua tôi đã được ngài gọi ra để hát Solo trong Thánh Lễ Đồng Tế với ca đoàn hơn 200 người. Nét đặc biệt của Đức Tân Tổng Giám Mục Hà Nội Giuse Ngô Quang Kiệt là ngài rất gần gũi với mọi người, tôi nhớ những ngày ở Lạng Sơn dù rất bận rộn vì công việc nhưng sau khi dâng Thánh Lễ sáng xong, ngài vẫn đứng cuối sân nhà thờ để thăm hỏi từng người một cách rất ân cần, bữa cơm của ngài luôn ngắt quãng vì ngài thường xuyên đi chào hỏi mọi người… Buổi tối 7giờ 30 cơm nước xong, ngài lại vội vã lên xe để đi dâng lễ cách đó mấy chục cây số mãi đến gần 10 giờ đêm mới về và dù bao lâu không gặp, ngài vẫn nhận ra ngay giọng nói của tôi qua điện thoại… điều đó làm cho không chỉ tôi mà những ai đến với ngài đều không cảm thấy khoảng cách. Một vị Giám Mục ở vùng cao là vậy đó! bao việc phải làm, bao ưu tư để làm sao cho Giáo phận của mình được thăng tiến nhưng vẫn thật nhẹ nhàng, thật chu đáo, thật gần gũi với tất cả những ai đến với ngài. Xin được cầu chúc Đức Tân Tổng Giám Mục trong sứ vụ mới, luôn luôn là hình ảnh thân thương trong ánh mắt của mọi người.
|