|
SỨC MẠNH CỦA CẦU NGUYỆN
Hoàng Quý - viết theo Jeffery L. Sheler Cho người hiền hòa và người quyền quý, thánh nhân và tên vô lại, một thôi thúc quyết liệt là hãy tiếp xúc với một Đấng cao cả hơn. Tuần báo US News & World Report, số đặc biệt Giáng Sinh 2004 đã viết về chủ đề Cầu Nguyện. Trước khi đi vào nội dung của bài viết, chúng tôi xin giới thiệu bản thăm dò ý kiến về cầu nguyện mới nhất (polling prayers) cũng của tuần báo này, một trong những tuần báo nổi tiếng của Hoa Kỳ.
Một số người cầu nguyện khi quỳ gối, một số khác lại lần chuỗi. Một số quỳ gối nơi thánh đường, số khác lại cầu nguyện ở bất cứ nơi đâu. Dưới bất cứ hình thức nào, cầu nguyện trở thành phần chính yếu của đa số các tôn giáo trên thế giới qua các thời đại. U.S.News đã thiết lập một Trang nhà lấy tên là Beliefnet (mạng lưới niềm tin) dùng để khảo sát về tại sao, thế nào, khi nào, và nơi đâu người ta thường dành thời giờ cho hành động trọng yếu này. Sau đây là bản tổng lược của hơn 6.500 câu trả lời cho cuộc khảo sát. 75.6 phần trăm những người trả lời là Kitô hữu. 64 phần trăm trả lời họ cầu nguyện mỗi ngày nhiều hơn một lần. 65.1 phần trăm nói rằng khi lời cầu nguyện của họ liên quan đến sức khỏe, họ cầu nguyện cho sức khỏe tâm trí hoặc bị buồn phiền, chán nản. 56 phần trăm nói rằng họ thường cầu nguyện nhiều nhất cho các phần tử trong gia đình. 3.3 phần trăm nói rằng họ cầu nguyện cho các người xa lạ. 38.3 phần trăm cho rằng mục tiêu quan trọng nhất của cầu nguyện là kết hiệp thân tình với Thiên Chúa. 41.2 phần trăm nói rằng các lời cầu nguyện của họ được trả lời. 1.5 phần trăm nói rằng các lời cầu nguyện của họ không bao giờ được đáp ứng. 73.9 phần trăm cho rằng khi lời cầu nguyện của họ không được trả lời, lý do quan trọng nhất là vì những lời cầu xin đó không phù hợp với chương trình của Chúa. 5.1 phần trăm nói rằng họ thường cầu nguyện trong các nơi thờ phượng. 79.4 phần trăm nói rằng họ thường cầu nguyện ở nhà nhất. 67 phần trăm nói rằng trong sáu tháng qua, các lời cầu nguyện của họ liên quan tới việc tạ ơn Chúa trong mọi lúc. Trở lại với đề tài của bài viết, tác giả quan sát thấy một người đàn ông xỏ bông tai và xâm mình đang lặng lẽ cúi đầu tại quầy ăn trưa ồn ào. Một em bé trong bộ đồ ngủ hồng đang quỳ gối bên cạnh giường và đọc kinh quen thuộc. Một cầu thủ túc cầu làm dấu Thánh Giá khi bước lên lãnh giải trong chương trình truyền hình quốc gia. Một phụ nữ tóc trắng thắp đèn cầy và im lặng khóc thương người chồng đang hấp hối. Một giáo sĩ mặc phẩm phục đen đang cầu nguyện cho hoà bình trên trái đất và cộng đoàn cùng đồng thanh đáp lại, "Amen." Cầu nguyện đã trở thành một lãnh địa quen thuộc tại Hoa Kỳ, một quốc gia tiên tiến nhất nhân loại. Cầu nguyện đã được đan dệt bằng các nhịp đập của cuộc sống, các đặc tính của cầu nguyện đã tác động trên các kinh nghiệm riêng tư cũng như công cộng của hàng triệu người. Thật vậy, theo cuộc thăm dò mới đây của Roper, hầu như một nửa người Hoa Kỳ nói rằng họ cầu nguyện hoặc suy niệm hàng ngày - nhiều hơn nhiều những người thường tham dự các nghi lễ tôn giáo. Đã hàng bao thế kỷ, những người thực hành cầu nguyện, bao gồm cả thánh nhân cũng như hạng vô lại, người đa nghi cũng như người tin tưởng, người hiền hòa cũng như kẻ quyền quý - mọi dân tộc thuộc mọi niềm tin và văn hóa và thuộc mọi hoàn cảnh sống, hoặc với niềm tin thành kính hoặc với nỗi sợ hãi bạc nhược, đều đã tiến tới một thực tại cao cả hơn chính họ, đó là cầu nguyện. Cầu nguyện được gọi là "ngôn ngữ bẩm sinh" của tâm hồn - một diễn đạt phổ thông của một ao ước bẩm sinh của con người muốn tiếp xúc với thần linh. Thánh Têrêsa thành Avila, một nhà thần bí thế kỷ thứ mười sáu đã diễn tả cầu nguyện thật thâm sâu như "một tình bạn thân mật, một lần trò truyện thân tình một mình với Người Yêu." Một câu ngạn ngữ Hồi giáo xác định rằng cầu nguyện và là tín đồ Hồi giáo đồng nghĩa với nhau. Và trong Ấn độ giáo, say mê cầu nguyện được coi như đang trên đường tiến đến tình trạng ngây ngất. James P. Moore trong cuốn "One Nation Under God: The History of Prayer in America" đã diễn tả: "Đã từ lâu trước khi Môsê vượt qua Biển Đỏ, trước khi Đức Phật chỉ dậy con đường tiến tới Niết Bàn, trước khi Chúa Giêsu chết trên thập giá và trước khi Môhamét biểu lộ sứ điệp trong kinh Koran, đã có cầu nguyện rồi." Những đối thoại thân mật Gác qua một bên những nguồn gốc xác thực về bản chất của cầu nguyện, từ lâu cầu nguyện đã có những đường nét thật uyên áo của mỗi tôn giáo sống động. Trong Do Thái giáo và Kitô giáo, cầu nguyện đã đâm rễ sâu từ những hiểu biết Kinh Thánh về Thiên Chúa như một nhân vật đang nghe và trả lời cho Dân của Ngài. Những lời cầu nguyện đầu tiên trong Kinh Thánh là những lời đối thoại thật thân tình: Ađam đàm đạo với Chúa "trong một ngày mát mẻ" trong Vườn Địa đàng; tổ phụ Abraham bạo dạn diễn đạt niềm bối rối của ông về lời Chúa hứa cho ông trở thành người cha của một dân tộc vĩ đại, "Chúa ơi, Ngài sẽ ban cho con điều gì, vì con vẫn tiếp tục là kẻ chưa sinh con cái?; Môsê kinh hãi trước lời phán ra "Có Ta đây" từ bụi gai bốc cháy và sau đó ông tuân hành tiếng gọi của Thiên Chúa để dẫn dắt dân Do Thái vượt thoát khỏi ác nô lệ Ai Cập. Trong Tân Ước, Chúa Giêsu được phác họa như một bậc tôn sư, một tấm gương của cầu nguyện.Trong lúc Ngài vẫn tuân thủ các phong tục truyền thống của người Do Thái về cầu nguyện trong Đền thờ và các hội đường, Ngài cũng thường xuyên cầu nguyện thân mật trong những cơ hội quan trọng khác: lúc nhận Phép Rửa, khi gọi kêu gọi các môn đồ, trong vườn Cây Dầu, và trên cây thập giá. Ngài chỉ dậy các ai theo Ngài hãy tránh lối cầu nguyện phô trương, "Hãy coi chừng thực hành việc đạo đức trước mặt người khác để họ xem thấy", cầu nguyện một cách tín thác "Hãy xin, anh em sẽ được", và hãy nguyện ước Ý Chúa lên trên ý của riêng mình, "Nước Cha trị đến, Ý Cha thể hiện". Trong Hồi giáo, cầu nguyện được coi trên hết là hành động tôn thờ ăn sâu vào đời sống thường ngày qua salat, một nghi thức cầu nguyện được đọc mỗi ngày năm lần hướng về Mecca. Những lời cầu nguyện khẩn xin cá nhân gọi là du'a, được coi như hạng thứ. Tương tự thế, trong Ấn Độ giáo những lời cầu nguyện phụng tự thường nhấn mạnh vào các lời xin ơn cá nhân và giải thích kinh Vệ Đà. Và trong một số giáo phái Phật giáo, nhiều lời cầu nguyện của tu viện được thực hiện sáng, trưa, tối theo tiếng mõ. Kitô giáo cũng có những truyền thống cầu nguyện vào một giờ cố định trong một số tu viện hoặc tu hội của Công giáo, Anh giáo, Chính Thống giáo. Các tín hữu thời sơ khai có thói quen đọc kinh Lạy Cha ngày ba lần. Họ cũng theo gương Đức Giêsu giữ phong tục của người Do Thái cầu nguyện trước các bữa ăn. Dầu cho những dáng vẻ bề ngoài các ngành Kitô giáo giống nhau, nhưng một số những khác biệt lịch sử cũng đã biểu lộ ra những bất đồng tôn giáo không tương dung với nhau lại được. Tuy nhiên Moore diễn đạt, "trong lúc giáo lý, nghi lễ, và lịch sử tôn giáo đã chia lìa nhau, thì cầu nguyện luôn luôn có sức mạnh nối kết nhau." Và không gì thể hiện hiển nhiên hơn tại Vương cung Thánh đường Quốc gia Washington, tại Vận động trường Yankee và tại hàng trăm các ngôi nhà thờ phượng khắp quốc gia, các Kitô hữu, Do Thái và Hồi giáo cùng quy tụ nhau cầu nguyện sau ngày đại nạn 9/11. Moore diễn tả tiếp, "Trong khi cơn bi thảm, đau khổ và mất niềm tin đã đem những sắc dân khác nhau xích lại gần nhau trong những ngày thảm thương này, thì cầu nguyện, được phối kết với tinh thần ái quốc, đã hướng tầm nhìn của quốc gia lên cao cả hơn và đã giúp người Hoa Kỳ một lần nữa nhận biết mối giây liên kết với Thiên Chúa và với nhau nhiều hơn." Hăng say cầu nguyện như người Hoa Kỳ, nhưng nhiều người vẫn phải vật lộn với câu hỏi nhức nhối: Tại sao lại có những lời cầu nguyện được đáp ứng trong khi nhiều lời cầu nguyện khác lại không được trả lời? Nếu cầu nguyện là một lần đối thại, tâm sự, tại sao Thiên Chúa vẫn im lặng? C.S. Lewis, nhà tu đức nổi danh thế kỷ 20 bảo chúng ta hãy đi vào cầu nguyện vì nơi đây "Thiên Chúa tỏ lộ Ngài cho chúng ta." Chính Chúa Giêsu trong Vườn Cây Dầu cũng đã cầu nguyện, "Xin Cha cất cho con khỏi chén đắng này," nhưng cũng không được chấp thuận. Và nhà tu đức đề nghị chúng ta đừng dùng cầu nguyện như một thứ mánh lới, một trao đổi. Hãy thành tâm đến đàm đạo với Thiên Chúa và Ngài là người cha đầy yêu thương và khôn ngoan, Ngài biết phải đáp ứng cho con cái thân yêu của Ngài như thế nào. Tình yêu và sự khôn ngoan của Ngài vượt quá tình yêu và khôn ngoan nhỏ bé cũng như thiển cận của chúng ta. Sức mạnh của cầu nguyện không hệ tại lời cầu nguyện của chúng ta được trả lời, bằng cầu nguyện nâng chúng ta lên phía cao cả, an bình và trong sáng mà giầu sang, danh lợi và uy quyền trần gian không thể cung cấp cho chúng ta được như thế
|