Thư Tòa Soạn

 

 Kính thưa Quý độc giả,

Trong Năm Phụng Vụ, có hai ngày mà linh mục chủ tế mặc lễ phục màu hồng khi cử hành thánh lễ: Chúa nhật thứ tư Mùa Chay, gọi là Chúa Nhật Mừng (Laetare) và Chúa nhật thứ ba Mùa Vọng, gọi là Chúa Nhật Vui (Gaudete). Chúa Nhật Laetare được gọi như thế theo chữ đầu tiên trong lời nguyện Nhập Lễ: ‘Laetare Jerusalem, Mừng vui lên, Giêrusalem!’ Chúa nhật này cũng được gọi là Chúa Nhật Hồng. Ngày xưa, Đức Giáo Hoàng có thông lệ làm phép một đóa hoa hồng bằng vàng và gửi tặng các vua chúa đã có công đóng góp nhiều cho Giáo Hội, như một dấu chỉ lòng ưu ái của vị cha chung; vì thế trong những ngày đầu người ta gọi Chúa Nhật này là Chúa Nhật Hoa Hồng với sắc phục hồng trong phụng vụ. Về sau, sắc phục này cũng áp dụng cho Chúa nhật Gaudete trong Mùa Vọng, vì Gaudete cũng là lời kêu gọi ‘Mừng vui lên.’

Thánh lễ của Chúa Nhật Hồng trong Mùa Chay Thánh khuyến khích tín hữu kiên trì tiếp tục cuộc hành trình cầu nguyện và hãm mình. Màu hồng cũng là màu của sự khích lệ. Thánh lễ này nhắc nhở chúng ta đào sâu và tinh luyện tinh thần sống đạo của mình trong niềm vui: vượt thắng sự mù tối thiêng liêng và trở về với Chúa Cha đầy lòng yêu thương và tha thứ.

Vui mừng trong mùa sám hối; Chúa Nhật Hồng trong Mùa Tím; niềm hân hoan giữa những đau thương; đó là chứng tích của Mầu Nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh của Chúa Kitô, và đó cũng là điều mà mỗi Kitô hữu cần phải cảm nghiệm khi sống và huớng đến trung tâm của Mùa Chay này.

Vì vậy, Maranatha_38 dành cho những suy tư và cảm nghiệm về con đường lột xác của một tín hữu, trong tinh thần cầu nguyện, để siết chặt mối dây tình yêu đối với Thiên Chúa và đối với anh chị em mình. Và đời sống sám hối không chỉ là để cho riêng mình mà là để trở nên một viên gạch đứng đúng chỗ và phát huy đúng mức những ân sủng riêng tư, hầu cho mỗi người và mọi người trở nên một trong Đức Kitô, vì vinh quang Thiên Chúa và vì phần rỗi các linh hồn. Trong tinh thần đó, Maranatha nhường lời cho Thánh Phaolô để ngài kết thúc Thư Ngỏ này như một hướng sám hối của những người sống trong niềm vui vì có niềm hy vọng.

    Dựa vào ân sủng Thiên Chúa đã ban cho tôi, tôi xin nói với từng người trong anh em: Đừng đi quá mức khi đánh giá mình, nhưng hãy đánh giá mình cho đúng mức, mỗi người tùy theo lượng đức tin Thiên Chúa đã phân phát cho. Cũng như trong một thân thể, chúng ta có nhiều bộ phận, mà các bộ phận lại không có cùng một chức năng, thì chúng ta cũng vậy: Tuy nhiều nhưng chỉ là môt thân thể trong Đức Kitô, ai nấy liên đới với nhau như những bộ phận của một thân thể. Chúng ta có những đặc sủng khác nhau, tùy theo ân sủng Thiên chúa ban cho mỗi người. Được ơn làm ngôn sứ, thì phải nói sao cho phù hợp với đức tin. Ai được ơn phục vụ, thì phải phục vụ. Ai dạy bảo thì cứ dạy bảo. Ai khuyên răn thì cứ khuyên răn. Ai phân phát thì phải chân thành. Ai chủ tọa thì phải có nhiệt tâm. Ai làm việc bác ái thì phải vui vẻ. Lòng bác ái không được giả hình giả bộ. Anh em hãy gớm ghiếc điều dữ, tha thiết với điều lành; thương mến nhau với tình huynh đệ; nhiệt thành không trễ nãi; lấy tinh thần sốt sắng mà phục vụ Chúa. Hãy vui mừng vì có niềm hy vọng,  Cứ kiên nhẫn lúc gặp gian truân, và chuyên cần cầu nguyện...”   (Rm 12,3-12).

    Cùng với lời dặn dò của Thánh Phaolô, chúng ta cùng hiệp lòng để dâng lên lời khấn nguyện chân thành: Maranatha, lạy Chúa Kitô xin ngự đến!

 

MARANATHA

 

Trở về Muc Lục