|
Maranatha dịch Lúc bấy giờ tôi mới lên trung học. Một hôm, tôi thấy một cậu trong lớp tôi đi về nhà. Anh chàng ấy tên là Kyle. Cứ như là cậu ấy ôm toàn bộ sách vở về nhà. Tôi tự nhủ: “Sao lại có một người đem hết sách về nhà trong một ngày thứ sáu vậy nhỉ? Hẳn đây là một tên khùng!” Tôi thì đã có kế hoạch cho ngày nghỉ cuối tuần ấy (dạ hội, bóng đá với bạn bè chiều hôm sau), thế là tôi nhún vai và bỏ đi. Đang đi thì nhìn thấy một đám trẻ chạy về phía cậu ấy. Chúng chạy đâm sầm vào cậy ấy, tung sách vở lên và xô cậu ngã xuống đất. Mắt kính của cậu văng xa và tôi thấy nó rơi cách cậu ấy chừng mười bộ (3 mét). Cậu ấy nhìn lên và tôi đọc thấy nỗi buồn khủng khiếp trong đôi mắt của cậu ta. Tôi xúc động. Vì thế, tôi chạy lại với cậu ấy khi cậu mò mẫm tìm cặp kính, và tôi nhìn thấy một giọt lệ vương trên mắt. Khi tôi trao cặp kính cho cậu, tôi nói: “Mấy thằng mất dạy. Chẳng nên sống!” Anh chàng nhìn tôi và nói: “Ê, cám ơn nghe.” Nụ cười nở rộng trên môi. Một nụ cười thể hiện lòng biết ơn thực sự. Tôi giúp anh chàng nhặt sách lên, và hỏi cậu ở đâu. Biết được là anh chàng ở gần nhà mình, tôi hỏi vì sao trước giờ tôi không gặp. Anh chàng bảo rằng trước đây vì tớ học trong một trường tư. Từ trước đến giờ tôi không thèm chơi với học sinh trường tư. Chúng tôi vừa đi về vừa trò chuyện, và tôi ôm dùm sách vở cho cậu ấy. Qua câu chuyện, tôi biết được anh chàng là một cậu bé lẻ loi. Tôi hỏi anh chàng có muốn chơi bóng với tôi và bạn bè của tôi ngày thứ bảy không. Cậu nói muốn. Chúng tôi đã chơi với nhau suốt những ngày cuối tuần ấy và càng biết rõ Kyle tôi càng quí mến bạn ấy hơn. Đám bạn của tôi cũng nghĩ như tôi vậy. Sáng thứ hai đến, và Kyle lại ôm chồng sách khổng lồ đến lớp. Tôi chặn cậu lại và nói: “Trời đất, bạn cật lực tập cơ bắp với chồng sách này mỗi ngày đấy!” Cậu chỉ cười và trao tôi nửa chồng sách ấy. Trong vòng 4 năm sau đó, Kyle và tôi trở thành bạn thân. Khi đến năm cuối cấp, chúng tôi nghĩ đến việc vào đại học. Kyle quyết định sẽ vào Georgetown, còn tôi thì vào Duke. Tôi biết rằng chúng tôi sẽ mãi là bạn của nhau, và khoảng cách không gây vấn đề gì. Anh chàng sẽ trở thành bác sĩ, còn tôi sẽ vào ngành doanh thương nhờ một học bổng về bóng đá. Kyle là người đại diện lớp để phát biểu. Tôi luôn chọc cậu là thằng khùng. Đến lúc Kyle phải chuẩn bị diễn văn tốt nhiệp. Tôi rất mừng vì mình khỏi phải lên đứng trước mặt mọi người mà nói. Đến ngày lễ ra trường, tôi nhìn thấy Kyle. Anh chàng thật bảnh. Cậu thuộc loại những học sinh thể hiện được bản thân mình trong suốt thời gian trung học. Cậu tự tin và có vẻ đạo mạo dưới cặp kính. Anh chàng có nhiều buổi hẹn hơn tôi, và mọi bạn gái đều yêu thích cậu ấy. Trời đất, đôi khi tôi phải phát ganh lên. Hôm nay là một ngày như thế đấy. Tôi có thể thấy rằng cậu căng thẳng vì bài diễn văn. Thế nên tôi vỗ vào lưng cậu và nói: “Này thằng già, bạn sẽ rất tuyệt cho mà xem!” Cậu nhìn tôi với cái nhìn ấy (cái nhìn thực sự biết ơn) và mỉm cười. Cậu nói: “cám ơn.” Khi bắt đầu bài diễn văn, cậu lấy giọng, và bắt đầu. “Ngày ra trường là lúc để cám ơn những người đã giúp đỡ chúng ta đi thông suốt những năm tháng khó khăn này. Cha mẹ mình, thầy cô mình, anh chị mình, có thể là huấn luyện viên của mình... nhưng nhất là những bạn hữu của mình. Tôi lên đây hôm nay để nói với mọi người rằng trở nên một người bạn cho một ai là món quà lớn nhất mà mình có thể tặng cho người ấy. Tôi sẽ kể cho mọi người một câu chuyện….” Tôi nhìn bạn tôi bằng một cái nhìn ngạc nhiên khi anh ấy kể câu chuyện về ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Cậu dự định sẽ tự tử vào cuối tuần ấy. Cậu kể rằng cậu đã dọn sạch tủ sách của mình để mẹ cậu khỏi phải mất công sau đó và cậu đã đem hết đồ đạc sách vở về nhà. Cậu nhìn tôi chăm chú và mỉm cuời với tôi: “May thay, tôi đã được cứu. Bạn tôi đã cứu tôi khỏi phải làm điều không thể nói ra.” Tôi nghe tiếng thở phào của cử tọa khi anh chàng đẹp trai, lừng lẫy kia nói về thời điểm yếu lòng nhất của mình. Tôi thấy cha mẹ cậu nhìn tôi và mỉm cười với tôi cùng một nụ cười biết ơn ấy. Cho đến giờ phút đó, tôi không hề ý thức cho hết chiều sâu về hành động của mình lúc bấy giờ. Đừng bao giờ xem nhẹ uy lực của hành động bạn làm. Một cử chỉ nhỏ của bạn có thể thay đổi cuộc đời của một con người. Tốt hơn hay tệ hơn. Chúa đã đặt tất cả chúng ta trong cuộc sống của nhau để tác động lẫn nhau bằng cách này hay bằng cách khác. Hãy nhìn ra Thiên Chúa trong tha nhân. Bạn, người đang đọc những dòng này. Bạn là ai trong câu chuyện trên?
“Bạn hữu là những thiên thần đã nâng chúng ta lên khi đôi cánh của mình đang bị chìm xuống và không còn nhớ cách để bay lên…” Cầu chúc bạn trở thành niềm vui và quà tặng cho những ai bạn gặp gỡ trong cuộc đời●
http://www.yuni.com/library/docs/213.html
|