|
NHỮNG QUẢ CHUÔNG ĐỀN THỜ Anthony de Mello Đỗ Tân Hưng dịch Ngôi đền thờ đứng sừng sững trên một hải đảo, cách bờ biển hai hải lý, ở ngoài khơi. Đền thờ có cả ngàn quả chuông: chuông lớn, chuông nhỏ, những quả chuông được nắn đúc do các tay thợ lành nghề nhất thế giới. Khi một cơn gió nổi lên hay khi một trận phong ba bão táp gầm thét, mọi quả chuông của đền thờ đều nhất loạt ngân vang, tạo thành một bản hợp tấu làm say sưa con tim của khách mộ điệu. Nhưng rồi, qua bao thế kỷ, hải đảo đó đã chìm sâu xuống biển và cuốn theo với nó là ngôi đền thờ và các quả chuông. Tương truyền rằng các quả chuông vẫn tiếp tục ngân vang không ngừng và ai để ý lắng tai đều có thể nghe được. Hấp dẫn bởi huyền thoại đó, một thanh niên đã vượt xa ngàn dặm, cương quyết nghe cho bằng được những tiếng chuông bất hủ đó. Ngày qua ngày, anh ngồi một mình bên bờ biển, mặt hướng về nơi mà xưa kia sừng sững ngôi đền thờ để lắng tai nghe, với hết tâm hồn mình. Nhưng điều duy nhất anh nghe được, ấy là tiếng sóng rì rào vỗ lên ghềnh đá. Chàng thanh niên đã làm hết sức để cố xua đuổi tiếng gầm của những đợt sóng ngõ hầu nghe được tiếng chuông. Nhưng hoài công: tiếng sóng biển vẫn vang rền không trung. Anh ta còn ở lại đó thêm nhiều tuần lễ để nghe. Khi cảm thấy không còn can đảm nữa, anh liền để ý nghe ngóng những hiền nhân khẽ bàn luận với nhau về huyền thoại những quả chuông đền thờ hay về những người đã nghe được tiếng chuông, để chứng minh rằng huyền thoại kia là điều có thực. Và con tim của anh bừng lên trở lại khi nghe những câu chuyện đó... để rồi lại nản lòng, sau nhiều tuần lễ cố gắng nữa mà chẳng đi đến kết quả nào. Cuối cùng, anh đã quyết định bỏ cuộc: có thể anh không nằm trong số những người may mắn được nghe tiếng chuông; có thể huyền thoại kia không đúng sự thật. Anh ta lui về nhà nghỉ và chấp nhận thất bại. Đó là ngày cuối cùng của anh và anh đã đến nơi mà anh thường đến, trên ghềnh đá, để giã từ biển cả, bầu trời trong xanh, tiếng gió vi vu và hàng dừa thẳng tắp. Anh nằm dài trên bãi cát, ngắm bầu trời bao la, lắng nghe tiếng sóng biển rì rào. Ngày hôm đó, anh không phản kháng với tiếng sóng biển. Trái lại, anh đã thả hồn và khám phá ra rằng tiếng sóng gầm là một âm thanh êm tai, làm lắng đọng lòng người. Rồi thì anh đã mất hút trong tiếng động và trở nên hầu như vô ý thức, bởi vì tiếng động đã tạo ra nơi lòng anh một sự thinh lặng sâu lắng làm sao! Giữa lòng thinh lặng đó, anh đã nghe thấy! Tiếng ngân vang của một quả chuông nho nhỏ rồi tiếp theo là một quả chuông khác rồi lại một quả chuông khác nữa...và cứ thế mỗi một quả chuông trong số ngàn quả chuông của đền thờ đã đua nhau ngân vang, và con tim anh ngất ngây sung sướng. Nếu bạn muốn nghe những tiếng chuông của đền thờ, bạn hãy lắng nghe tiếng biển gào thét. Nếu bạn muốn thấy Chúa, bạn hãy nhìn tạo vật của Ngài một cách chăm chú. Đừng từ khước, đừng suy tư: bạn chỉ có việc nhìn ngắm mà thôi!●
|