Thư Tòa Soạn

Kính thưa Quý độc giả,

Ngày 8 tháng 3 vừa qua, tại Việt Nam, Ngày Quốc Tế Phụ Nữ được tổ chức rầm rộ, thế nhưng ở Hoa Kỳ thì ngày lễ này qua đi trong thầm lặng. Điều này kể cũng ngược đời, bởi vì Ngày Quốc Tế Phụ Nữ bắt nguồn cách đây gần 150 năm tại Hoa Kỳ. Ngày 8 tháng 3, tổ chức phụ nữ đầu tiên trên thế giới đã tỏ ra đoàn kết để tranh đấu cho quyền lợi mình tại New York. Hàng ngàn phụ nữ trong các nhà máy dệt và may tại New York đã đình công để phản đối đồng lương quá thấp, số giờ làm việc quá cao và điều kiện làm việc quá phi nhân.

Năm mươi ba năm sau, năm 1910, Đại Hội Phụ Nữ Quốc Tế Xã Hội tại Copenhagen quyết định tưởng nhớ ngày này là biến thành Ngày Quốc Tế Phụ Nữ.

Năm 1975, trong Năm Quốc Tế Phụ Nữ, Liên Hiệp Quốc bắt đầu mừng Ngày Quốc Tế Phụ Nữ vào ngày 8 tháng 3. Hai năm sau, năm 1977, Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc quyết định lấy ngày 8 tháng 3 làm ngày Liên Hiệp Quốc cho Quyền Phụ Nữ và Quốc Tế Hoà Bình.

150 năm qua tính từ ngày người nữ lên tiếng đòi quyền lợi của mình. Ba mươi năm qua từ ngày Liên Hiệp Quốc mừng Ngày Quốc Tế Phụ Nữ, thế nhưng người nữ đã thực sự có quyền bình đẳng trong mọi lãnh vực chưa? Phải chăng ở Hoa Kỳ quyền bình đẳng đã trở thành hiện thực nên không còn ai để ý đến ngày “phụ nữ vùng lên”, trong khi đó ở những nước khác, vì quyền bình đẳng chưa được đúng mức, nên Ngày Quốc Tế Phụ Nữ còn một giá trị đến như thế?

Dẫu vậy, ngày 8 tháng 3 vừa qua, trong diễn văn của mình, Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Kofi Annan đã trình bày:

“Sáu mươi năm đã qua, kể từ ngày Liên Hiệp Quốc ghi vào trang đầu tiên của Hiến Chương  quyền bình đẳng giữa người nữ và người nam. Kể từ đấy, những cuộc nghiên cứu cho thấy rằng không có phương tiện phát triển nào hữu hiệu hơn là thăng tiến người nữ. Không đường lối nào hiệu quả hơn để nâng cao sản lượng kinh tế, hay giảm thiểu số tử vong của mẹ và con. Không đường lối nào chắc chắn  hơn để nâng cao dinh dưỡng và sức khoẻ, kể cả việc ngăn ngừa HIV – AIDS. Không đường lối nào mạnh mẽ hơn để nâng cao trình độ kiến thức cho thế hệ tương lai. Và tôi dám nói rằng không có đường lối nào quan trọng hơn để ngăn ngừa những xung đột, hay hoàn tất việc hòa giải khi xung đột đã chấm dứt. Dù những lợi ích thực sự trong việc thăng tiến phụ nữ là gì đi nữa, thì một sự kiện quan trọng vẫn còn đó: chính người nữ có quyền sống đúng phẩm giá của mình, thoát khỏi sự thiếu thốn và khỏi sự sợ hãi. Trong Ngày Quốc Tế Phụ Nữ này, ta hãy dấn thân để biến điều đó thành hiện thực…

Với niềm trân trọng đó và thao thức đó, trong tuần lễ này, tất cả Kitô hữu cùng hiệp ý với Đức Thánh Cha để cám ơn người nữ vĩnh cửu, người nữ mang gương mặt của Đức Maria, của người mẹ sinh ra mình, của tất cả những người đã đem đến cho đời một sự dịu dàng và thông cảm:

Cám ơn người, người nữ, chỉ vì người là phụ nữ! Nhờ cách nhận thức đầy nữ tính mà người đã làm phong phú cho sự thông cảm của thế giới và góp phần vào sự chính trực của các tương quan giữa người và người.

Bài Phúc Âm trong Phụng Vụ Chúa nhật thứ Năm Mùa Chay tuần này cũng nhắc đến sức mạnh ban sự sống lại của Chúa Kitô, Maranatha sẽ nói đến vai trò người nữ trong bối cảnh Chúa Giêsu phục sinh Lazarô.

Và để cho tinh thần dịu dàng và thông cảm của người nữ trở nên sức sống mới cho Kitô hữu trong Mùa Chay được thấm đượm trong đời sống thường nhật của mình, Maranatha bắt đầu hướng về Phục Sinh với tinh thần cầu nguyện bằng cách trở về với sự thinh lặng. Trong thinh lặng ấy, tâm hồn tín hữu sẽ dễ dàng hướng tâm lên và cầu nguyện một cách chân thành: “Maranatha, lạy Chúa Kitô, xin ngự đến.”

 

Trở về Muc Lục