CHÂN DUNG NGƯỜI CON

Maranatha dịch.

Xưa kia, có một người rất giàu thường chia sẻ công việc sưu tập các hoạ phẩm với con trai mình. Họ cùng đi vòng quanh thế giới, mua sắm những tuyệt tác quý báu nhất. Các bức tường trong lâu đài ông được trang hoàng bằng những tác phẩm vô giá của Picasso, Van Gogh, Monet và nhiều danh họa khác được. Người cha góa vợ hài lòng nhìn con mình trở nên một nhà sưu tập dày dạn kinh nghiệm. Cặp mắt sắc sảo và trí óc lanh lợi trong kinh doanh của cậu con khiến người cha rất tự hào khi giao dịch với những nhà sưu tầm trên khắp thế gian. Khi mùa đông đến, chiến tranh bao trùm đất nước, và cậu trai trẻ phải lên đưòng tòng quân. Sau vài tuần, cha cậu nhận một điện tín. Cậu con yêu dấu của ông bị mất tích. Nhà sưu tầm nghệ thuật bồn chồn chờ đợi tin tức, lo rằng mình chẳng bao giờ gặp lại con. Ngày qua ngày, điều ông lo lắng đã trở thành sự thực, chàng trai đã chết khi đưa một đồng đội mình đến trạm cứu thương. Buồn rầu và cô đơn, cụ già chờ đợi ngài đại lễ đến với tâm trạng u uất thảm sầu. Niềm vui ngày lễ mà cha con ông chờ đợi giờ đây chẳng bao giờ đến trong nhà ông nữa.

Sáng ngày lễ Phục Sinh, tiếng gõ cửa đánh thức cụ già chán chường kia dậy. Trên đường  bước ra cửa, những tuyệt tác đắt tiền trên các bức tường chỉ gợi cho ông nhớ rằng con ông không còn trở về. Ông mở cửa ra, và một quân nhân chào ông mà trên tay cầm một cuộn giấy lớn. Anh tự giới thiệu: “Cháu là bạn của con bác. Cháu là người mà con bác đã cứu và đã chết thay. Con có thể vào nhà một lúc không? Con có cái này trình cho bác.” Cụ già bắt đầu mở cuộn giấy và nhìn thấy chân dung của con trai đã khuất của mình. Dù cho chẳng ai xem đây là tác phẩm của một thiên tài, nhưng bức họa vẽ lại gương mặt của con ông với những chi tiết rất sống động. Giấu kín nỗi xúc động, ông cám ơn người lính và hứa sẽ treo trên lò sưởi. Vài giờ sau, sau khi người quân nhân đã đi về, cụ già bắt tay vào việc. Giữ đúng lời hứa, ông treo bức họa trên lò sưởi, và gạt qua một bên những họa phẩm đáng giá hàng ngàn mỹ kim. Làm xong việc, ông ngồi xuống ghế và sống qua ngày lễ bằng cách ngắm nhìn món quà mà ông vừa nhận.

Những ngày tháng tiếp theo, người cha hiểu rằng dù con mình không còn bên cạnh, nhưng anh vẫn tiếp tục sống qua những người mà anh đã cứu giúp. Không bao lâu sau, ông biết rằng con ông đã cứu hằng chục quân nhân bị thương trước khi bị một viên đạn xuyên qua trái tim từ ái của anh. Những mẩu chuyện về chiến tích của nguời con ngày càng đến tai ông, và lòng tự hào và mãn nguyện dần dần xóa tan nỗi buồn của mình, thì bức họa về người con trở nên của cải quí giá nhất của ông, làm mờ đi những tác phẩm đắt tiền mà các viện bảo tàng trên thế giới uớc mong. Ông nói với bè bạn láng giềng rằng bức họa về con ông là món quà quí giá nhất mà ông từng nhận được.

   Một năm sau, cụ già lâm bệnh và qua đời. Thế giới nghệ thuật xôn xao, vì nhà sưu tập qua đời và con ông đã chết, nên các họa phẩm của ông sẽ được đem ra bán đấu giá. Theo ý nguyện của cụ già, mọi tác phẩm nghệ thuật được đem bán đấu giá vào ngày Lễ Phục Sinh, vì ấy là ngày mà ông nhận được món quà ông tha thiết nhất.

Đã đến ngày dự định và các nhà sưu tập nghệ thuật khắp thế giới tuôn về để hy vọng mua được những họa phẩm lừng danh thế giới. Bao nhiêu giấc mơ sẽ trở thành hiện thực hôm nay – hẳn là nhiều người sẽ tự hào khi có quyền tuyên bố: “Tôi có được bộ sưu tập giá trị nhất”. Buổi đấu giá bắt đầu với một họa phẩm không nằm trong danh sách các viện bảo tàng. Ấy là bức họa chân dung con trai nhà sưu tập. Nhân viên bán đấu giá đề nghị khách hàng đề ra một giá khởi điểm, như ai ai cũng im lặng. Ông hỏi: “Ai muốn ra giá khởi điểm là 100 Mỹ Kim?”

Vài phút trôi qua mà không ai nói một lời. Cuối cùng, từ cuối căn phòng vang lên một tiếng nói. “Ai mà thèm bức họa này? Chỉ là ảnh của con ông ấy thôi. Thôi quên nó đi và chuyển sang những hàng có giá trị kìa.”  Nhiều tiếng nói khác cũng nhao lên đồng ý. Nhân viên đấu giá đáp lại: “Không, chúng tôi cần phải bán họa phẩm này trước đã! Có ai mua hình người con này không?” Cuối cùng, người láng giềng của cụ già lên tiếng: “Ông có thể bán cho tôi 10 Mỹ Kim không? Thực tình tôi chỉ có bấy nhiêu thôi – nhưng vì tôi từng biết cậu trai, nên tôi muốn có được bức họa này.”

Sau một khoảnh khắc im lặng, nhân viên đấu giá nói: “Một người ra giá 10 Mỹ Kim, có ai trả cao hơn không?” Rồi ông hô: “Một,  hai, bán!” Chiếc búa gõ xuống bàn. Cả phòng cưòi ồ và có người nói to: “Bây giờ ta có thể quên nó đi và khởi sự đấu giá cái kho tàng thực sự kia.” Nhân viên đấu giá nhìn cử tọa và thông báo rằng cuộc bán đấu giá đã kết thúc.
            Căn phòng lặng đi vì ngạc nhiên. Rồi một người lên tiếng hỏi
: “Kết thúc, thế là làm sao? Chúng tôi đâu đến đây để mua hình của con lão già ấy. Còn các bức họa kia thì sao? Còn những tác phẩm nghệ thuật giá hàng triệu kia kìa. Yêu cầu ông giải thích xem thế nào!” Những tiếng nói khác cũng lao xao đồng tình.
            Nhân viên đấu giá đưa tay lên yêu cầu phòng im lặng. Thế rồi ông trả lời:
“Chỉ đơn giản thôi. Vị luật sư của gia trang ngày bảo rằng theo di chúc của người cha, ai nhận được người con, thì nhận được tất cả.”
           
Đời người là một cuộc bán đấu giá. Chúng ta là khách mua hàng. Có những thứ vật chất và những thứ tâm linh để mình mua. Biết bao nhiêu lần, giống như những khách hàng này, chúng ta tìm kiếm những thứ vật chất to lớn có vẻ có giá trị cao, và lại xem thường những thứ tâm linh mà ta xem là không đáng gì cả, thế nhưng chúng lại quyết định cho đời sống vĩnh cửu của mình? Dường như không cần phải trả giá cao lắm để đón nhận tình yêu của Chúa Giêsu Kitô vào tâm hồn mình. Tình yêu ấy là một tình yêu cho không, và lòng trung thành đáp trả của chúng ta là một cái giá gần như không đáng kể. Có lẽ chúng ta cần phải khám phá lại, giống như các khách hàng kia, rằng khi ta có được Người Con, thì ta có được mọi sự!

Anh chị em quí mến trong Chúa Kitô, câu chuyện này minh họa cho tình yêu của Thiên Chúa, Cha chúng ta trên trời. Người đã ban Người Con chí ái của Người, và ai tin và Ngài thì sẽ không chết mà được sự sống đời đời. Đấy là món quà tình yêu lớn nhất đối với mỗi người chúng ta 

“Đến như chính Con Một, Thiên Chúa cũng chẳng tha, nhưng đã trao nộp vì hết thảy chúng ta – thì lẽ nào Người lại chẳng ban cho chúng ta tất cả mọi sự cùng với Ngài?” (Rm 8:32) 

http://www.cob-net.org/inspire/auction.htm

1. Tháng 8 năm 1968, Đức Hồng Y Richard James  Cushing giảng trong một khu ổ chuột vùng ngoại ô Lima, Pêru; ngài khởi sự như sau:  Chúng ta đọc trong Tân Ước rằng ngày xưa Chúa Giêsu cưỡi một con lừa để  vào Giêrusalem một cách vinh hiển, hôm nay, Ngài cưỡi một con lừa khác để đến với anh chị em, con lừa đó là tôi đây. Tôi không thể nói được ngôn ngữ của anh chị  em (Ngài giảng bằng tiếng Anh và có một người dịch ra tiếng Tây Ban Nha), tôi chỉ biết có mỗi một ngôn ngữ, ngôn ngữ của tình yêu: Tôi yêu thương anh chị em hết lòng…

2. Đây là câu chuyện cảm động về nhà họa sĩ lừng danh Steinberg và một cô gái bụi đời. Bị thu hút do sắc đẹp của cô, nên Steinberg mời cô về xưởng để ngồi làm người mẫu cho mình vẽ. Vào thời ấy, ông đang thực hiện tuyệt tác của mình “Chúa Kitô trên Thập Giá”. Cô gái thường nhìn ông vẽ bức tranh ấy. Một hôm, cô bảo: “Cái ông này chắc là một người dữ ác lắm nên mới bị người ta đóng đinh trên thập giá như vậy!”. Họa sĩ trả lời “Không phải đâu. Trái lại, ông ấy là một người tốt lành. Người tốt lành nhất từng sống trên đời. Ông chết cho kẻ khác đấy”. Cô gái nhìn vào mắt ông và hỏi: “Ông ấy có chết cho bác không?”. Lúc bấy giờ, Steinberg là một người giữ đạo theo thói quen, nhưng câu hỏi của cô gái bụi đời kia đã đánh động ông khiến ông đã ‘trở lại’ trong đức tin của mình.

            Chúa Giêsu đã chết ‘vì loài người chúng ta, và để cứu rỗi chúng ta...’ Câu này bạn và tôi đọc đi đọc lại trong mọi thánh lễ ngày Chúa Nhật... Thế nhưng trong Tuần Thánh này, khi tưởng niệm cuộc tử nạn của Chúa Giêsu, câu hỏi của cô gái bụi đời kia vẫn còn đặt lại với chúng ta: “Chúa Giêsu có chết cho bạn không?” Hãy chân thành trả lời câu hỏi ấy, và rồi bạn sẽ sống cuộc đời của bạn khác hơn trước!  

 

Trở về Muc Lục