|
Kính thưa quý độc giả, Chúa nhật Lễ Lá đến để đưa chúng ta vào Tuần Thương Khó. Một tuần lễ mà bao biến cố trọng đại trong cuộc đời Chúa Kitô được tái hiện qua phụng vụ, và truyền thống của mỗi giáo xứ đã khắc ghi vào lòng mọi tín hữu những dấu ấn khó phai mờ. Nhưng phải chăng chúng ta lại vào trong Tuần Thánh với tâm trạng của những người ‘vờ’ buồn rầu trong bảy ngày của tuần lễ linh thiêng này, để rồi cũng’vờ’ vui trong Đêm Vọng Phục Sinh, mà mọi sự thì đã ‘biết rồi, nói mãi, khổ lắm!’ Nếu như thế thì chúng ta lại đánh mất một dịp để cùng với Giáo Hội trở về với Niềm Vui sâu xa và đích thực của Lời gieo Tin Mừng. Lời Chúa là Lời Hằng Sống. Nghĩa là Ngài vẫn sống trong ngày hôm nay, ở nơi này. Những bài đọc Thương Khó ta nghe lại những ngày sắp tới không phải là một ‘chuyện đời xưa’, mà là một sự kiện thời sự. Thuở xưa, Vua Đavid đã ngoại tình với Bethsabê, và để bịt miệng thế gian, ông đã tìm cách để giết Uria, chồng Bethsabê, rồi đưa bà về sống với mình trong danh chính ngôn thuận. Khi xã hội chấp nhận việc làm sai trái của mình, thì ý thức tội lỗi cũng mờ đi. Đavid yên hàn ca ngợi Chúa với một lương tâm bình thản. Thế rồi một người đến kể cho ông nghe một ‘chuyện cổ tích’. Người đó là tiên tri Nathan, và ông kể chuyện cổ tích với nội dung như sau: “Một người chủ giàu có hằng trăm con chiên, nhưng khi khách đến thì không giết con nào của mình để đãi khách, mà lại giết con chiên duy của một người nghèo, một người xem con chiên là lẽ sống duy nhất của mình.” Nghe như thế, Đavid nổi trận lôi đình và đòi phạt tội ông phú hộ kia. Lúc bấy giờ Nathan nói rõ: “Người ấy chính là ông đấy!” (Sm 12,9). Chuyện cổ tích không còn là cổ tích nữa, mà là chuyện thật của Đavid. Ông xé áo, rắc tro, và khóc lóc ăn năn. Những nghi lễ trong Tuần Thánh, với những bài đọc Thương Khó cảm động kia vẫn không phá vỡ được sự yên hàn giả tạo trong mỗi chúng ta, cho đến khi chúng ta biết rằng đấy không phải là ‘chuyện đời xưa’, mà là chuyện của chính mình. Chúa Giêsu đã bị bắt bớ, lăng nhục, đánh đập, chết treo hai ngàn năm trước, thì ngày nay Ngài vẫn còn bị bắt bớ, lăng nhục, đánh đập, chết treo trong những người bị bỏ rơi về vật chất hay tinh thần trên khắp thế giới này, và ngay bên cạnh chúng ta. “Người đó chính là ông!” Giuđa phản Thầy mình, người đó chính là bạn và tôi! Philatô làm ngơ để người ta giết người vô tội, người đó chính là bạn và tôi! Phêrô chối thầy mình ba lần liên tiếp, người đó chính là bạn và tôi! Người la ó trong sân Philatô: hãy giết nó đi, người đó chính là bạn và tôi! Có thấy như thế thì chúng ta mới hiểu vì sao Chúa vẫn còn bị bắt bớ, lăng nhục, đánh đập, bị bỏ rơi và chết đau thương trên thập giá khắp nơi trên trần gian này ngày hôm nay. Trong ý thức đó, Maranatha sẽ cùng theo Chúa Kitô để sống lại cái nghịch lý của Mùa Thương Khó năm nay, với những bài suy tư và câu chuyện kể lạ thường. Những suy tư lạ thường đó, lại đến với quý vị năm nay trong ngày lễ của một Đấng cũng lạ thường, ấy là Thánh Giuse mà Giáo Hội mừng kính vào ngày thứ bảy 19 tháng 3. Lạ thường thay một vị Thánh Cả mà không làm gì cả, ngoại trừ sống trong âm thầm, từng ngày một. Cuộc khổ nạn kéo dài của Chúa Giêsu, một cuộc khổ nạn đi từ biến cố rung chuyển từng trời đêm Giáng Sinh cho đến ngày Phục Sinh huy hoàng sau lễ Vượt Qua. Và Thánh Giuse đã mất hút trong hành trình Thương Khó đó. Vì thế, Maranatha_40 cũng dành nhiều trang để học hỏi nơi ngài. Và vì Thánh Giuse là vị thánh Quan Thầy của rất nhiều Kitô hữu trong cộng đồng dân Chúa, Maranatha xin gửi lời chúc mừng lễ tất cả quý vị cộng tác viên và độc giả mà thánh Giuse là bổn mạng. Nguyện xin Thánh Cả Giuse đưa quý vị vào con đường hẹp của ngài để cho Chúa Kitô phục sinh trong các tâm hồn mà khởi sự là tâm hồn của chính mình. Trong tất cả những người mừng lễ quan thầy Giuse, Maranatha đặc biệt gửi đến Đức Tân Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt lời chúc mừng hân hoan nhất, bởi vì ngày 19 tháng 3 này, chẳng những là ngày lễ quan thầy mà còn là ngày Đức Cha nhận trách vụ mới để đi con đường thánh giá của Chúa Kitô hầu hướng đến phục sinh. Con đường thánh giá đó đã khởi điểm từ tuần lễ vừa qua, khi Chúa đã gọi thân mẫu của Đức Cha về với Người, cứ như thể Chúa muốn cho chính người mẹ trần thế của Đức Cha luôn ở cạnh Người hầu gần gũi Đức Cha hơn. Xin Đức Mẹ Maria, quan thầy của Bà Cố, và Thánh Cả Giuse, quan thầy của Đức Cha, luôn nâng đỡ Đức Cha trên hành trình của một chủ chăn, theo gương Chúa Kitô, Đấng ‘không có một hòn đá gối đầu.” (Mt 8:20). Và trên hành trình lên núi Calvê của Tuần Thương Khó, cùng với Đức Tân Tổng Giám Mục và quý vị mang tên Thánh Giuse, quý vị có lòng yêu mến Thánh Giuse, mong sao tất cả chúng ta đón nhận Chúa Kitô không chỉ là ngày vào Giêrusalem vinh quang, nhưng mà ngay lúc Ngài hấp hối trên Thập Giá, với lời nguyện cầu hướng đến Phục Sinh: Maranatha, lạy Chúa Kitô, xin ngự đến!”
MARANATHA |