|
HÔM NAY LÀ NGÀY THIÊN CHÚA DỰNG NÊNĐỗ Trân Duy Đức Giêsu nói với dân chúng, “Các ngươi hãy tìm Nước Trời trước đã. Chớ lo lắng cho ngày mai. Hãy để ngày mai lo cho ngày mai. Ngày nào có đủ nỗi khổ cho ngày ấy.” (Mat 6: 33-34) 1. Đức Giêsu khuyên dân chúng đừng để tâm hồn lạc hướng vào cõi âu lo. Âu lo là vận hành của tâm trạng sợ hãi. Nó nhảy tới nhảy lui giữa quá khứ và tương lai, giữa nội tâm và ngoại giới. Chạy theo nó là một nỗ lực vô ích. Muốn tránh lỗi lầm vọng tưởng để có sự sống thật, hãy đặt tâm vào giá trị thiêng liêng vĩnh cửu. Nếu mỗi ngày đều có mối lo, Nước Trời là mối phải lo đầu tiên. Hãy để tâm tìm Nước Trời. Nhưng tìm Nước Trời ở đâu? Nhóm Biệt Phái hỏi: Khi nào Nước Trời đến? Đức Giêsu đáp, “Nước Trời không đến cách nhãn tiền. Người ta không thể nói: ‘này ở đây’ hay ‘ở kia’, vì Nước Trời ở trong các ông.” (Luc 17:20-21). Suy ra Nước Trời không chiếm hữu một lãnh thổ và một kỳ thời gian bên ngoài. Nó đang hiện diện trong tim những người của hiện tại. “Hãy để ngày mai lo cho ngày mai.” Chúng ta hãy suy niệm về chủ đề tâm trạng sống trong hiện tại để biết cảm tạ sự sống đang là. Đức Giêsu xác nhận mỗi ngày đều có những nỗi khổ của nó. Đúng vậy, không ai dám phủ nhận một sự thật: đời sống quá nhiều vấn nạn. Con người sống hoang mang sầu não như những kẻ bị lưu đày trong cõi trần gian. Với não trạng bất an lo lắng, nhiều người đã nghĩ rằng họ bị sinh ra như một lỗi lầm. Sự đau khổ xẩy ra có thể là hậu quả của sự dữ trong thiên hạ, mà ta là nạn nhân. Nhưng sự đau khổ cũng có thể do chính ta tạo ra cho mình. Nói chung, phản ứng về sự đau khổ đã đẩy tâm trí con người hướng tới những khát vọng xa xôi. Những mộng ước nằm bên ngoài thời gian hiện tại của ngày hôm nay. Có nhiều người vô tôn giáo cố gắng tìm kiếm một giải đáp tốt lành cho đời. Họ kiêu hãnh lay hoay định hướng cho thế giới. Nhưng họ chỉ đối diện với những chuỗi xích vô tận của biện chứng. Họ sống thường trực trong bất mãn và ngẩn ngơ chờ đợi vị cứu thế, nhưng không biết chờ đợi ai. Tuy nhiên cũng có rất nhiều người có tôn giáo phản ứng giống như người vô tôn giáo. Họ thích bỏ rơi hiện tại để mơ tới một đời sống tốt lành vĩnh cửu mai sau. Tất cả những cố gắng tu đức, những phụng vụ, những kinh nguyện của họ đều hướng về đời sau. Họ tha thiết liên kết với một thiên đàng mơ hồ trong tâm não. Họ hiện diện trong cuộc đời như một kẻ lang thang tạm trú, hay tệ hơn, như một tù nhân. Với những ai có thái độ chạy trốn thực tại, muốn được giải thoát khỏi “đời này”, họ không còn nhớ đến “ngày hôm nay”. Cuộc sống vĩnh cửu mai sau là mục tiêu của tín đồ Công Giáo, nhưng sự sống thật không phải chỉ bắt đầu khi con người bước chân vào thế giới “bên kia.” Không phải chỉ đời sống bên kia mới có Thiên Chúa. Nếu ngày hôm nay của chúng ta bị bỏ quên, nó ắt không có giá trị. Vậy thì làm sao có được ngày Đức Giêsu nhập thế đi vào lịch sử nhân loại. Chúa Ba Ngôi đi vào lịch sử bằng ngày hôm nay. Thiên Chúa đang hiện hữu trong vạn vật ngay bây giờ. Chúa Ba Ngôi đang hiện hữu trong chân thân sâu kín của chúng ta ngay vào lúc này của thời hiện tại. Không có ngày hôm nay con người cũng không có điểm khởi đầu. Nếu bây giờ tâm hồn tôi không có ở đây, nó hướng về nơi khác, tất cả những gì đang ở nơi đây đều vắng mặt. Nếu ta sống trong vong thân không những ta mất thời gian ngày hôm nay, ta mất sự sống tâm linh ngày hôm nay, mà ta còn mất chính mình. Con người thường ý thức sự hiện hữu của mình bằng những cái ta có. Chúng là lớp vỏ bám víu bên ngoài chân thân và tạo nên cái bản ngã tương đối của ta. Thật sự ta hiện hữu bằng những cái ta là. Ta là gì được xác định bằng ý thức về ngày hôm nay và những lựa chọn tự do của ta. Tùy theo tâm trạng của ta, buổi sáng hôm nay có thể là buổi sáng tinh khôi đầu tiên Thiên Chúa dựng nên trong vũ trụ, ngày huy hoàng rực rỡ và vui mừng. Hôm nay cũng có thể là sự kinh hoàng cho cả thân xác lẫn tâm linh, ngày mạt thế, ngày Đức Kitô trở lại thế gian lần thứ hai. Thiên Chúa âu yếm trao ngày hôm nay cho mỗi người. Kể từ đó ý nghĩa và giá trị ngày hôm nay là trạng huống tâm tình của mỗi cá nhân. Ngày sáng thế, ngày khổ nạn và ngày mạt thế đều là khoảng khắc sáng tạo huyền nhiệm của Thiên Chúa. Sự sáng tạo quá huyền bí, quá vĩ đại, quá kinh hoàng đến nỗi các phẩm trật thiên thần cao trọng nhất cũng không thể hiểu nổi (Mat 24:36). Thánh Kinh cũng không thể nói rõ về ngày ấy, bởi vì “việc làm” của Thiên Chúa không thể đặt vào tầm hiểu biết và ngôn ngữ diễn tả của loài người. Thánh Kinh thường nhấn mạnh về ngày mạt thế và gọi ngày ấy là “Ngày Của Chúa” (Lc 17:22-26). Vậy chúng ta có thể vay mượn ý niệm này để hiểu ngầm có một ngày hôm nay cùa ta và có một ngày hôm nay của Chúa. 2. Ngày Của Chúa là ngày gì? Đó là ngày Thiên Chúa lộ diện, mặt đối mặt với con người. Các thánh Tông Đồ khi giảng đạo đều quả quyết rằng ý định của Thiên Chúa ngỏ với các vị tiên tri đã được thực hiện. “Thời gian đã mãn và Nước Trời đã đến bên rồi” (Mc 1:15). Thiên Chúa đến thăm dân Người để hoàn tất công trình của Người trong lịch sử. Đó là Ngày Của Chúa. Trong ngày ấy, Thiên Chúa lộ diện với uy quyền tuyệt đối hoán cải vũ trụ. Trước mặt Thiên Chúa thời gian không còn, mọi ý niệm biện biệt không còn, mọi khái niệm trong thế giới tương đối không còn. Đối với con người, vào lúc ấy tất cả tài sản vật chất tích trữ ở trần gian không còn. Mọi đau khổ không còn. Tất cả những vật liệu xây dưng nên cái “bản ngã tương đối” không còn. Vạn vật hiện nguyên hình với chân bản thể duy nhất và vĩnh cửu. Khi đó con người mới hiểu chính tình yêu của Thiên Chúa là cột trụ nâng đỡ sự sống của vạn vật và vũ trụ. Tâm linh con người trực diện với Chúa Kitô và chỉ còn biết trông cậy vào lòng thương xót của Chúa. Đó là ý niệm về Ngày Của Chúa, ngày của thời gian tràn đầy hủy diệt và tái tạo. Ngay bây giờ nếu nội tâm tôi có thể đặt ngày hôm nay của tôi vào Ngày Của Chúa, tôi sẽ chứng nghiệm được phẩm tính huyền nhiệm vĩnh hằng của tình yêu. Hiện tính vĩnh hằng của Thiên Chúa ôm lấy thời gian vật lý ngày hôm nay của tôi, khiến ngày hôm nay trở nên vĩnh hằng. Điều đó có nghĩa là những việc tôi làm trong ngày hôm nay sẽ kết thúc trong dòng thời gian vật lý, nhưng hoa quả của việc làm sẽ có giá trị vĩnh hằng. Những việc làm của mẹ Têrêsa Calculta đã kết thúc. Kể cà chính mẹ cũng đã qua đời, nhưng giá trị việc làm của mẹ đi vào vĩnh hằng. Chỉ có nội tâm mới đi vào được Ngày Của Chúa, vì chỉ nội tâm mới có khả năng vượt bỏ những cảnh huống đối nghịch và những điều kiện gán ghép cho sự sống. Nếu tôi có thể chìm tri giác tôi vào Ngày Của Chúa, tôi sẽ thấy ngày hôm nay huy hoàng rực rỡ như là ngày thứ nhất trong đời. Tôi sống tận hưởng không một chút lãng phí thời gian trong phép lạ sáng tạo. Ngược lại nếu tôi phải đối chọi với những nỗi cùng cực của đời, tôi sống ngày hôm nay như là ngày cuối cùng trong đời. Tôi cũng đón nhận trọn vẹn từng giây phút của ngày hôm nay trong đau khổ nhưng không oán hận. Vì đây là ngày tôi đối diện với Đức Kitô, nội tâm tôi bừng tỉnh tình tha thứ, cảm tạ, yêu thương. Tôi sống trong hy vọng Chúa đến xóa nỗi đau khổ cho tôi. Trong ngày hôm nay, Thiên Chúa cho tôi sống với Người, sáng tạo với Người để hoàn tất sự tiến hóa tâm linh. Tôi chứng nghiệm điều này qua sự sống vĩnh hằng trong thực tại của ngày hôm nay. Vì vậy tôi sống rất thật với trạng huống của ngày hôm nay, vì chúng mô phỏng được ý quan phòng của Thiên Chúa, Đấng rất yêu thương tôi. Tôi không phải là khách bàng quang đứng nhìn ngày hôm nay. Con người thật của tôi thế nào là ý nghĩa của ngày hôm nay thế ấy. Những “ngày hôm nay thế nào” gom lại thành ý nghĩa của đời sống của tôi nơi trần thế và đời sống vĩnh cửu mai sau. Ý nghĩa ấy chỉ thấy được khi tôi thấy ngày hôm nay là Ngày Của Chúa, ngày Thiên Chúa dựng nên cho tôi. Nước Trời là một quốc gia tuy ở trần thế nhưng không bị không gian và thời gian chi phối. Nước Trời không có lãnh thổ hay chính phủ để có thế thấy nhãn tiền. Thái độ sống bình an ù lì, chờ đợi Nước Trời đến, không hợp thời nữa. Nếu tôi muốn là công dân Nước Thiên Chúa tôi phải chủ động tự mình tìm ra quốc gia ấy. Trước hết tôi phải nhận ra vị lãnh tụ của mình là Thiên Chúa. Chấp nhận Thiên Chúa là vua hay không tùy ở tâm của tôi. Vì vậy Nước Thiên Chúa cũng ở nơi tâm của tôi và luôn luôn biểu hiện trong thời hiện tại●
|