|
Ly Cafe thay ĐỔi CUỘc ĐỜi Joseph Vũ Thế Vinh Ban Mục Vụ Giới Trẻ Giáo Phận Hà Nội Các bạn trẻ thân mến! Cuộc sống của chúng ta ngày hôm nay có biết bao điều đáng nói. Tôi xin mạo muội được chia sẻ cùng các bạn về một cuộc gặp gỡ mà theo tôi cảm nghiệm tình yêu của Chúa luôn hiện diện và ở trong mọi người. Câu chuyện này của tôi có thật, tôi kể ra đây không phải là để khoe khoang thành tích của mình đã đưa được một người nào đó trở về với Chúa. Nhưng tôi muốn chia sẻ cùng các bạn là trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống chúng ta sẽ luôn cầu xin Chúa để Ngài ban cho ta sức mạnh để vượt qua mọi thử thách và những cám dỗ trên con đường lữ thứ mà chúng ta đang đi. Câu chuyện như thế này: Vào một một buổi chiều, khí hậu ở Hà Nội hôm nay mát không như mọi ngày thời tiết oi bức làm cho con người ta trở nên khó chịu lạ thường. Khoảng 17h30 tôi ngồi uống cafe trong một quán nước bên cạnh hồ. Nhìn từ trong quán ra ngoài hồ tôi cảm thấy thoải mái và dễ chịu vô cùng. Hôm nay, tôi có cuộc hẹn với một người bạn tại đây. Chẳng dấu gì các bạn tôi đã từng là sinh viên trường Đại Học Bách Khoa Hà Nội khoa Công Nghệ Thông Tin. Tôi ngồi chờ anh bạn để đến nhà anh ta sửa giúp chiếc máy tính bị hư đã nửa tháng nay tôi nhận lời nhưng chưa có dịp để đến sửa được. Tôi ngồi uống nước và cảm thấy thời gian trôi đi rất nhanh. Mới thế mà đã 18h rồi mà cậu bạn của tôi vẫn chưa đến. Chợt: Anh chờ ai thế? Em có thể phiền anh ngồi đây một chút được không? Tiếng nói đó phát ra từ phía đằng sau làm cho tôi vô cùng ngạc nhiên vì đó là giọng nói của một người con gái. Tôi nhìn xung quanh, các bàn đã có khách ngồi cả mà chỉ có tôi là ngồi một mình. Tôi cảm thấy đó là chuyện rất bình thường khi một người khách muốn vào quán uống nước như tôi mà không có chỗ ngồi. Tôi thản nhiên trả lời: Nếu như bạn muốn thì xin mời cứ tự nhiên. Tôi vừa nói dứt câu, cô bạn đã liền ngồi xuống ngay bên cạnh tôi. Còn ngạc nhiên hơn nữa là cô ta muốn nói với tôi một điều gì đó nhưng ngại ngùng không nói ra lời. Tôi liền hỏi: Bạn làm sao thế? Bạn tên là gì? Ở đâu? Và đang làm gì? Cô ta chẳng mảy may đến những câu hỏi của tôi. Lúc đó, tôi cảm thấy mình vô duyên tự nhiên đi hỏi một người mà mình chưa quen biết. Thế rồi, tôi ngồi im lặng và uống nước. Bỗng chốc, cô ta hỏi tôi: Anh chờ bạn ư? Tôi trả lời: Đúng vậy! Còn bạn thì sao? Lúc này cô ta mới lên tiếng: Chắc giờ này muộn rồi (lúc đó đã 18h30) chắc bạn anh không đến được đâu. Tôi vội lấy chiếc điện thoại cầm tay của mình gọi cho cậu bạn thì quả thật cậu ta xin lỗi tôi vì không thể đến được. Tôi quyết định sẽ uống hết ly cafe rồi sẽ về. Và rồi lại có một câu hỏi nữa phát ra từ miệng cô gái ngồi cạnh tôi: Anh có thể đi chơi với em được không? Trời ơi! Tôi hoảng hốt quá. Tại làm sao mà một cô gái tự nhiên lại rủ một người con trai chưa hề quen biết đi chơi vào lúc trời đã dần tối. Tôi đoán ra ngay cô ta là gái làm tiền. Thực ra cái nghề này không phải tôi không biết nhưng quả thực lần đầu tiên tôi mới thấy một người phụ nữ mời tôi như vậy. Tôi cố gắng bình tĩnh lại và suy luận ra một điều là: Có lẽ cô ta thiếu tiền nên đã không ngại hổ thẹn nói ra mời tôi đi chơi. Tôi là một người đi tu làm sao tôi có thể làm chuyện trái với luân lý Kitô giáo được. Tôi trả lời: Bạn tìm nhầm người rồi! Tôi vội đứng lên và gọi chủ quán ra tính tiền. Sau đó tôi đi ra nơi để xe để trở về nhà. Nhưng lạ thay cô ta chạy theo tôi và nói nhỏ vào tai tôi: Anh muốn gì em cũng chiều mà. Tôi không vội lên xe nổ máy mà đứng lại và hỏi: Nhà em ở đâu anh đưa em về. Cô ta trả lời: Thế cũng được. Tôi liền trở cô ta về nhà. Thật lạ lùng, tôi là người Hà Nội mà chưa từng biết đến khu này và còn bất ngờ hơn nữa khi nhìn thấy xung quanh khu vực cô ta sống toàn là gái làm tiền thôi. Tôi lạnh cả người. Bỗng nhiên, tôi nói một câu từ miệng: Lạy Chúa con ơi! Cô ta ngồi sau và nói: Anh theo Đạo à! Tôi không ngần ngại trả lời: Mình là người Công Giáo. Cô ta bèn nói: Em cũng vậy, quê em ở Hà Tây, em ra đây làm việc được 6 tháng rồi. Vừa đến nhà cô, tôi liền quay xe định về cô ta mời tôi vào nhà. Tôi liền ngập ngừng và quyết định sẽ vào nhà cô ta. Vừa vào tôi nhìn thấy ảnh một cụ già mà tôi đoán có lẽ còn hơn cả tuổi ông nội tôi. Tôi liền hỏi: Bà của bạn ư? Cô ta trả lời đó là mẹ em. Bà bị bệnh lên đây chữa mấy tháng nay nhưng không có kết quả gì. Em định đưa bà về quê. Tôi mới nói: Bạn muốn có một công việc tốt không nhưng phải chịu khổ một chút. Bạn đó trả lời: Nếu được vậy thì tốt quá. Tôi nói tiếp: Nếu vậy thì bạn phải bỏ ngay cái nghề làm cho nhân phẩm con người bị hạ giá này đi. Hơn nữa, bạn cũng là người Công Giáo cơ mà. Cô nàng khóc lóc. Tôi đã hiểu có lẽ cô ta có nỗi khổ riêng nhưng tôi không hỏi thêm. Tôi hẹn cô ấy ba ngày sau gặp tôi tại quán cafe mà hai người đã tình cờ gặp nhau. Tôi giới thiệu cô ta vào bán hàng cho một anh bạn thân với tôi lương tháng 700.000đ. Giờ đây, khi gặp lại cô ta nụ cười luôn hiện diện trên môi điều này làm tôi cảm thấy hạnh phúc vì mình đã vô tình kêu gọi một người về với Chúa. Bạn thân mến! Dù bạn đang đi học hay đã làm việc, dù bạn là ai đi nữa thì qua câu chuyện này bạn suy nghĩ như thế nào? Riêng đối với tôi, tôi cảm thấy việc Chúa làm thì con người không thể tưởng tượng ra hết được. Cuộc gặp gỡ diệu kỳ này là món quà mà Chúa đã ban cho tôi. Chúa dành cho tôi rất nhiều sự bất ngờ đáng thú vị trên con đường mà tôi đang đi. Có những lúc Chúa mang đến cho tôi những món quà ngọt ngào như tận hưởng hương vị Sôcôla vậy. Lại có khi Chúa lại để cho tôi gặp những thử thách đòi hỏi tôi phải có những chọn lựa và dấn thân. Các bạn hãy can đảm lên, hãy nghĩ đến những con người đang sống trong bùn đen của tội lỗi để cầu nguyện và giúp đỡ họ. Hãy cho họ một ánh mắt, một nụ cười, một cái bắt tay để qua đó họ cảm nhận được tình thương của mọi người dành cho họ. Người bạn này đã gặp gỡ Chúa qua tôi, điều này được thể hiện là sau khi đi làm cô bạn đó luôn luôn chăm chỉ đi lễ hằng tuần tại Giáo xứ Thái Hà. Cô ta không còn mặc cảm tội lỗi, đã đi xưng tội và tham dự thánh lễ rất sốt sáng. Chúa đã đánh thức con tim nguội lạnh của cô. Chúa đã làm cho cô cảm thấy Chúa đang thực sự đồng hành cùng cô. Một ly cafe với biết bao điều đáng nói các bạn ạ. Lạy Chúa, xin ban cho chúng con những con người dám tiếp xúc và sống cùng với những người tội lỗi. Để cùng với họ vượt thắng mọi khó khăn đang đè nặng con tim họ. Để họ trở nên trong sáng trước mặt Chúa và mọi người. Amen!●
|