|
Một thiếu niên sống một mình với cha. Cả hai người có một tình quyến luyến nhau đặc biệt. Dù cho người con luôn ngồi ở hàng ghế dự bị thì người cha lúc nào cũng có mặt trong các trận đấu để reo hò. Không bao giờ ông vắng mặt một trận bóng đá (football) nào có mặt con ông. Cậu thanh niên này vẫn là người nhỏ con nhất khi bước vào trung học. Cha cậu tiếp tục ủng hộ cậu, dù nói lên rõ ràng rằng cậu không cần phải chơi bóng đá nếu không muốn. Nhưng cậu trai thích bóng đá và quyết định theo môn thể thao này. Người con quyết cố gắng hết sức để tập luyện, với hy vọng rằng khi lên lớp lớn hơn thì cậu sẽ được chơi. Dù cho suốt thời gian trung học cậu không vắng một buổi tập nào, cậu vẫn ngồi ghế dự bị ròng rã 4 năm. Cha cậu luôn ủng hộ cậu, và nói lên lời động viên. Khi lên đại học, cậu thanh niên quyết định gia nhập đội bóng. Ai cũng nghĩ rằng anh không chơi được, nhưng rốt cục thì cậu cũng được chấp thuận. Huấn luyện viên ghi danh cậu vào đội vì cậu luyện tập hết mình, đồng thời chuyển cho các cầu thủ khác tinh thần và lòng hăng say mà họ rất thiếu. Nghe tin này, cậu chạy đến điện thoại gần nhất và gọi cho cha mình. Cha cậu rất vui và cậu gửi cho cha vé xem tất cả mọi trận đấu trong mùa tại trường cậu học. Trong bốn năm đại học, cậu không vắng một buổi tập nào, nhưng không bao giờ được ra sân. Bây giờ đã đến năm ra trường của cậu, và khi cậu vào sân tập thì huấn luyện viên trao cho cậu một điện tín. Đọc xong điện tín, cậu thanh niên đứng im như chết cứng. Một lúc sau, cậu hít sâu vào, rồi ấp úng với huấn luyện viên: “Cha em vừa qua đời sáng nay. Cho phép em vắng mặt hôm nay.” Huấn luyện viên ân cần choàng tay lên vai cậu mà nói: “Em cứ nghỉ hết tuần đi. Thứ bảy này cũng đừng đến dự trận đấu nữa”. Thứ bảy đến, trận bóng đi vào thất bại. Đến hiệp thứ 3, khi đội nhà đã kém đội bạn 10 điểm, một thanh nhiên im lặng đi vào phòng thay đồ và mặc đồng phục bóng đá. Khi cậu ra mép sân, huấn luyện viên và cầu thủ rất ngạc nhiên khi thấy đồng đội mình đã trở về sớm hơn dự kiến. “Thưa thầy, cho em chơi. Hôm nay em phải chơi thôi,” cậu yêu cầu. Huấn luyện viên vờ như không nghe cậu nói gì. Không thể nào ông lại chọn một cầu thủ kém nhất để thay vào lúc mà trận bóng đang đến lúc tồi tệ. Nhưng vì cậu ấy năn nỉ quá, cuối cùng ông thương hại mà cho anh ta tham gia trận đấu. “Thôi được, vào đi”. Ra sân chẳng bao lâu, cả huấn luyện viên lẫn cầu thủ không tin vào mắt mình. Cậu trai từ trước đến giờ không ra sân lại chơi hay không thể tả. Đội bạn không thể nào cản chân cậu. Cậu chạy, lách luồn như một ngôi sao xẹt và ghi điểm liên tục. Đội cậu đã lấy lại điểm thua, hai bên đồng điểm. Vào những giây cuối cùng, cậu nhận được bóng và chạy như mũi tên đến ghi một điểm chót. Cả vận đồng trường đứng dậy. Đồng đội nâng cậu lên vai. Tiếng reo hò dường như không muốn dứt. Cuối cùng, sau khi các cầu thủ tắm xong và thay đồ rời phòng, huấn luyện viên thấy cậu trai ngồi im lặng một mình trong góc. Ông nói: “Này cậu bé, thầy không tin được. Em chơi thật tuyệt! Nói thầy nghe xem, nhờ đâu mà em chơi hay vậy?” Cậu nhìn huấn luyện viên, nước mắt chảy quanh: “Thầy biết rằng ba em vừa mới mất, nhưng thầy có biết rằng ba em mù không?” Cậu thanh niên cố gắng kìm tiếng khóc và cố mỉm cười: “Ba em đi xem mọi trận đấu có đội của em, nhưng hôm nay là ngày đầu tiên ba thấy được em chơi, vì thế, em muốn ba thấy em có thể chơi hay được!”●
|