Thư Tòa Soạn

 

Kính thưa quý độc giả,

Cách đây gần 40 năm, trong Tủ Sách Tuổi Hoa có một quyển nhan đề là “Chiếc Lá Thuộc Bài” nhưng không còn nhớ ai là tác giả và cốt chuyện cũng chỉ còn nhớ mang máng. Tình tiết thì có lẽ không còn chính xác lắm, nhưng cốt lõi là câu chuyện về một người cha vì yêu con mà nảy sinh sáng kiến. Khi con mình phàn nàn rằng các bài học khó thuộc quá, ông bèn tặng cho cô bé một chiếc lá, và bảo rằng hãy ép vào tập thì sẽ học bài mau thuộc. Quả thật, từ ngày có chiếc lá ấy, cô bé học bài mau thuộc hơn, và tiến bộ trong học tập.

Sau này lớn lên, cô phát hiện rằng ‘chiếc lá thuộc bài’ chỉ là một loại lá ‘dương liễu’ bình thường và chẳng có một phép thần nào cả, nhưng đồng thời cô cũng nhận ra rằng cha cô đã giúp cô tin vào một chiếc lá, và quả thật phép mầu đã xảy ra. Cô hiểu rằng chiếc lá tự nó không là gì cả, nhưng với tình yêu, cha đã dùng một vật tầm thường để biến thành phép mầu. Và suốt đời, cô vẫn giữ chiếc lá héo khô quý báu kia để tưởng nhớ cha mình và khẳng định rằng tình yêu của cha không bao giờ tàn héo.

Cách đây không lâu, báo Tuổi Trẻ có bài viết tường thuật về một người cha có hình ảnh trái ngược hẳn. Sáng sáng, một người cha ở rìa quận 8 đạp xe chở hai cháu gái và một cháu trai từ 8 đến 12 tuổi ra các góc đường Chợ lớn. Ba đứa con rách rưới, mình mẩy đầy thương tích phải đi xin những người qua đường. Chiều đến, ông lại ra đón ba ‘đứa nhỏ’ về và đếm tiền đã xin được. Cháu nào không nộp đủ số tiền đã ấn định thì ông đánh đập tàn nhẫn và không cho ăn tối. Thảm kịch này chỉ chấm dứt khi công an quận 5 bắt giam ông về tội ác của mình.

Không biết ba cháu bé kia khi lớn lên còn giữ được hình ảnh gì về cha mình, nhưng điều chắc chắn là các cháu sẽ không bao giờ có được một kỷ niệm đẹp đẽ dịu dàng nào khi tưởng nhớ đến cha mình, bởi vì ‘tình cha’ mà các cháu nhận chỉ là nỗi sợ khiếp đảm trước những trận đòn hằn học.

Văn hào Marcel Pagnol cũng đã viết suy nghĩ của mình về người cha trong vở kịch Fanny. Fanny, sau khi mang thai với người yêu của mình là Marius mà không muốn cản bước đường giang hồ của anh, nên đã kết hôn với Panisse. Sau nhiều năm bỏ đi biệt xứ, Marius trở về ‘đòi con.’ Fanny bảo rằng đứa bé là con của Panisse chứ không phải là của anh ta. Cha anh là César ủng hộ lập trường của Fanny. Sau đây là đối thoại giữa hai cha con:

Marius: Khi một người đã là cha thì có thế nào cũng vẫn là cha!

César: Khi thằng bé ra đời, nó chỉ có bốn ký... Nhưng hiện nay, nó nặng chín ký, và mày hiểu đấy, năm ký nữa thêm vào. Chín ký đó là chín ký tình yêu. Mà tình yêu thì nhẹ lắm!... Còn mày, mày cho nó điều gì?”

Marius: Sự sống!

César: Sự sống! Chó cũng cho được sự sống vậy... Bò tót cũng vậy. Đứa bé này, mày không muốn có nó. Điều mày muốn, là lạc thú của mày. Sự sống! Đừng bảo rằng mày cho nó sự sống. Nó tự lấy sự sống của nó: đâu có giống nhau!

Marius: Trời ơi! Vậy thì ai là người cha? Người cho sự sống hay người trả tiền sữa?

César: Cha là người yêu thương!

Vâng! Cha là người yêu thương. Và vì thế không phải ai cũng có được một người cha trên trần thế! Vì lý do bất khả kháng: ra đời đã mồ côi cha. Vì lý do vị kỷ: người sinh ra mình không đoái hoài đến mình. Tuy nhiên, ai có được một người cha đúng nghĩa thì cuộc đời sẽ mãi mãi mang dấu ấn cao cả về tình thương không có gì làm nhạt phai.

Cũng vì thế mà năm 1910 Sonora Smart Dodds, ở Spokane, đã kêu gọi lấy một ngày để tưởng nhớ thân phụ mình, một người đã gà trống nuôi con qua bao nhiêu năm trường.

Và kể từ đó, ngày 19 tháng 6 mỗi năm, Hoa Kỳ mừng Ngày Hiền Phụ. Và hiện nay lễ này đã được mừng nhiều nước ở Châu Âu nữa.

Và bởi vì ‘Cha là người yêu thương’ nên Ngày Hiền Phụ cũng là ngày mà mỗi người hướng đến để tỏ lòng biết ơn người ‘cha’ đã sinh ra mình về thể lý, trong tinh thần, như cha đỡ đầu, và các ‘cha’ đã sinh hạ mình trong ân sủng.

Nhưng trên hết, đối với Kitô hữu chúng ta, Thiên Chúa là Cha, vì đó là mặc khải, nhưng cũng vì Thiên Chúa là Đấng Yêu Thương. Đón nhận đức tin Kitô giáo tiên vàn là cảm nhận được tình Cha nơi Thiên Chúa, một tình yêu khiến cho mọi thứ tầm thường của cuộc sống hầu như mang phép mầu. Và cũng trong tinh thần này, ngoài việc tiếp tục những bài thường lệ, Maranatha_48 sẽ dành rất nhiều trang để hướng về người cha: cha dưới đất cũng như Cha trên trời.

Những tuần qua, người ta đã rao bán bao nhiêu loại quà cho người cha trần thế; nhưng đối với Cha trên trời thì không có món quà nào xứng đáng dâng lên Người, ngoài Chúa Kitô, vì thế với tâm tình con thảo, chúng ta cất tiếng nguyện xin: Maranatha, lạy Chúa Giêsu, xin ngự đến!

 

MARANATHA

 

Trở về Muc Lục