TƯỞNG NIỆM BỐ

 

                                                                                    Nguyễn Thị Phủ Lý               

Đêm dần xuống nghĩa trang buồn hoang vắng

Chung quanh con lặng lẽ những mộ bia

Bố yêu ơi! Sao nỡ vội chia lìa?

Bỏ con lại một mình nơi dương thế.

        Còn đâu lúc Bố nghe con kể lể

        Mất Mẹ rồi chỉ có Bố kề bên

        Con yêu sao giọng nói Bố êm đềm

        Đã an ủi những khi con yếu đuối.          

  Con nào biết đây là lần gặp cuối

Tiễn Bố về con trẻ vẫn cười vui

Chẳng nghĩ xa, không một chút ngậm ngùi

Còn chúc Bố một đêm ngon giấc mộng.

Nhìn xe Bố từ từ ra khỏi cổng

Tay vẫy chào tạm biệt đứa con yêu

Bố biết không? Con nhớ Bố những chiều

Khi tựa cửa con mơ hình bóng cũ.

              Đoàn con đã trở về đây đông đủ.

              Dâng lời kinh cầu nguyện Chúa trên cao.

              Trong tim con vẫn nhớ mãi thủa nào

              Bố yêu đã dạy con thơ làm dấu.

Hướng dẫn con tránh xa bao điều xấu.

Nắm tay con Bố dẫn dắt vào đời.

Dù vui, buồn cầu khẩn Chúa mà thôi.

Con vẫn nhớ lời dặn ngày xưa cũ.                       

Bố giờ đã nghìn thu trong giấc ngủ

Hồn yên bình cùng Mẹ đến nơi xa

Con nhớ thương Bố Mẹ lệ nhạt nhòa

Lòng tiếc nuối những ngày vui đã mất.

Chiều nay thắp nén hương con cầu khẩn

Xin Chúa thương đưa Bố Mẹ về trời

Lệ tuôn dài con gọi “Bố yêu ơi!

Bố còn nhớ hôm nay ngày Hiền Phụ?”

 

Trở về Muc Lục