Có một anh hề mới vào nghề, rất
thành công, được mọi người khen ngợi.
Nhưng anh vẫn buồn vì ai cũng gọi
anh là: “thằng,” thằng hề. Có một cụ già hàng xóm, biết vậy,
đến thăm và khuyên nhủ anh :
- Lúc anh diễn trò, thấy mọi người
cười, anh có vui không ?
- Dạ, cháu vui lắm, cụ ạ.
- Anh có nghĩ mình sẽ nổi tiếng
không? Như trở thành đệ nhất danh hài chẳng hạn.
- Dạ thưa không, cháu chỉ mong nhiều
người đến xem để cháu có thể tặng cho họ niềm vui thôi.
- Thế anh có nghĩ rằng mình sẽ làm
giàu bằng nghề này không?
- Dạ không đâu, khán giả thật giàu
tình cảm và họ đã cho cháu rất nhiều qua tiếng reo hò, những
tràng pháo tay. Cháu mãn nguyện lắm rồi.
- Ừ, giả sử người ta sẽ không gọi
anh là thằng hề nữa, mà là ông chủ gánh xiệc, anh sẽ trở nên
đạo mạo, được kính trọng, nhưng anh không còn dịp diễn xuất
chọc cười thiên hạ nữa, không được lòng yêu mến ngưỡng mộ của
bao người già, không nghe thấy giọng cười trẻ thơ nữa, anh có
mong muốn vậy không?
Anh hề suy nghĩ rồi buồn bã lắc đầu,
cụ già nói tiếp :
- Tôi biết một người không ham danh,
không cầu lợi như anh, tất sẽ có câu trả lời như thế. Anh
không vui với danh “ông chủ,” vậy sao lại buồn bã với danh
hiệu “thằng hề.” Hãy hy sinh nỗi buồn nhỏ của anh cho
niềm vui của mọi người. Tôi nói “mọi người” là trong đó có cả
anh đấy. Rồi anh sẽ thấy đời anh giá trị và đầy ý nghĩa. Anh
có tin điều này không ?
Anh hề đã trả lời cụ già bằng một nụ
cười rạng rỡ.