PHÊRÔ - VỊ
TÔNG ĐỒ KHIÊM NHƯỜNG
Trần Duy Nhiên
Trong số 12 tông đồ, vị được nhắc đến nhiều nhất
là Phêrô. Phêrô đứng đầu danh sách. Người ta thường nghĩ Phêrô là một
tông đồ nhiều khuyết điểm nhất, điều đó không hoàn toàn sai, vì
Phêrô đã có nhiều hành động hăng hái nhất, đồng thời cũng có
nhiều hành động sai lầm nhất. Nhiều người nhìn ông như một con người bốc
đồng. Thật ra ông là tông đồ nổi bật nhất, nhiều khả năng nhất, sáng chói
nhất.
Chúng ta đã nói nhiều về các tông đồ kia để thấy
rằng họ là những con người tầm thường, khả năng của họ rất ít:
Anrê, em của Phêrô chỉ có khả năng duy nhất là đem
từng người đến với Chúa.
Yuđa Tađêô là một người thinh lặng, ăn nói khó
khăn.
Yacôbê Hậu thì sống trong bóng tối, không một ai
chú ý đến.
Nhưng, những gì họ thiếu thì Phêrô có đủ,
Và ngay cả khả năng họ có thì Phêrô lại cũng
giỏi hơn họ...
Trong nhóm cần một người đứng đầu, người đó phải
là Phêrô.
Trước khi gặp Chúa, Phêrô đã là người lãnh đạo
trong việc chài lưới. Phêrô luôn ra lệnh cho mọi người.
Khi trở thành tông đồ, ông nổi bật trong Kinh
Thánh:
Phêrô là người mở miệng đầu tiên,
Phêrô là người hành động trước nhất:
ông nóng bỏng, hăng say, tích cực, cực đoan,
hướng ngoại.
ông là ĐÁ TẢNG, vì: "Thầy bảo anh, anh là
ĐÁ".
Nhưng con đường phải đi để trở nên Phêrô,
để trở nên ĐÁ,
để trở nên vững chắc và cứng rắn,
không phải là con đường dễ đi.
Đó là con đường hẹp mà Phúc Âm đã vạch ra một cách
lý thú...
Phêrô, với tất cả lời nói và hành vi có vẻ đao to
búa lớn, lại mang bên trong một tâm hồn nhạy cảm.
Phêrô biết rõ lòng mình, và chính lòng khiêm
nhường này đã làm cho ông trở nên một vị thánh lớn.
Phêrô không sử dụng những khả năng để tìm lợi lộc
cho mình, Phêrô cũng biết mình còn nhiều thiếu sót.
Điều này hiện rõ ngay trong lần đầu tiên chúng ta
gặp ông:
Họ vừa đi chài về, suốt một đêm không có gì, họ
mệt mỏi...
Chúa Yêsu đến giảng bên bờ hồ Yênêzaret.
Giảng xong, Người bảo Simon:
"Hãy ra khơi mà thả lưới đánh cá"
Dĩ nhiên, ông phản kháng:
"Thưa Thầy, suốt đêm chúng tôi đã vất vả mà không bắt được gì..."
Rồi ông lại đổi ý: "Nhưng
nếu Thầy bảo thế thì tôi thả vậy..."
(Lc, 5,4-6)
Sau một đêm thất bại, họ lại đi thả lưới,-
Và họ đã bắt được một mẻ thật lớn, lớn đến độ lưới
rách mất.
Anrê không phải là không xúc động, Yoan thì bị lay
chuyển sâu xa, Nhưng Phêrô, trước phép lạ, đã bỏ thuyền, chạy đến sấp mình
dưới chân Đức Yêsu mà nói:
"Thưa Thầy, xin Thầy hãy tránh xa tôi vì tôi là
kẻ tội lỗi" (Lc 5,8)
Phêrô không thể chịu đựng nổi sự hiện diện của
Chúa,
Lòng ăn năn bộc phát và tức thời này,
Lòng khiêm nhường chân thành này,
đã biến Phêrô trở nên người thuyền trưởng
trên một thuyền chài loại mới,
Đó là thủ lĩnh của nhóm 12:
"Đừng sợ, từ nay anh sẽ là kẻ chài lưới người."
Và suốt đời, Phêrô vẫn thế, Ông là một người khiêm
nhường, Và nhờ đó, ông học hỏi được nhiều nơi Chúa, Vì ơn Chúa chỉ ban cho
những kẻ khiêm nhường.
Chính lòng khiêm nhường này đã cứu ông vì ông cũng
phản bội như Yuđa.
Nhưng nhờ khiêm nhường mà ông không tuyệt vọng như
Yuđa..
Một lần khác, (x. Gl 2,11-15 ), Phaolô chỉ trích
ông trước mọi người khi ông đến Antiôkia,
Phaolô rầy ông đã làm cớ giả hình cho các tín hữu.
[Phaolô, một tông đồ tân tòng, dám khiển
trách Phêrô, người cầm đầu Giáo Hội, không phải là nói nhỏ nhẹ
mà là làm mất mặt... Chúng ta tưởng tượng ra một vị Giáo Hoàng bị một vị
Giám Mục mới thụ phong nào đó khiển trách như thế...]
Thế mà Phêrô thinh lặng,
Phêrô không tự bào chữa lấy một tiếng,
Ông biết rằng ông sai, ông không chống chế...
Cuối đời, ông viết lá thư thể hiện lòng nhu mì của
mình,
Ông nói rằng ông không bao giờ quên là ông đã được
tha thứ:
"Hãy kết hợp
Đức Tin với nhân đức hiểu biết, nhịn nhục, kiên nhẫn, sốt mến và yêu
thương...
Ai thiếu các điều ấy là kẻ đui mù, không thấy
xa,
Vì kẻ ấy quên mình được tẩy xóa khỏi tội lỗi
xưa kia..."
(2 Phêrô 1,5-9)
Người nào khiêm nhường vì nhớ tới bản chất tội lỗi
của mình, người đó sẽ được Chúa làm cho vững mạnh. Đấy là con đường để trở
nên ĐÁ TẢNG.
Phêrô đã sa ngã thường xuyên, sa ngã thậm tệ. Khi
không được thần hứng là ông rơi vào tình trạng thiếu sót yếu hèn. Ví dụ như
lần các môn đệ ở trên thuyền trong một đêm sóng lớn, bỗng dưng, họ thấy "một
bóng ma" đi trên mặt biển về hướng họ. Cả Phêrô cũng kinh sợ và kêu
lên. “Bóng ma" ấy nói với họ: "Yên chí,
chính Thầy đây, đừng sợ." (Mt
14,27) Thầy của họ đến đấy ư? Phêrô không dám tin điều đó, điều mà Thầy đang
làm... Nhưng vốn tính bốc đồng, ông nghĩ rằng mình cũng làm được như thế,
nếu như Thầy muốn. Nếu quả thật là Thầy thì chính ông cũng bước đi được trên
mặt nước như Thầy:
"Thưa Thầy,
nếu thật là Thầy, hãy truyền cho con đi trên nước mà đến với Thầy."
Chúa bảo: "Hãy
đến đây."
Và Phêrô bước xuống nước không suy nghĩ, vụt chạt.
Bất chợt, ông ý thức được việc ông đang làm:
"Đi trên nước, chuyện lạ đời,
Chưa bao giờ thấy, chưa bao giờ nghe, không hợp
lý tí nào."
Và bỗng ông đâm sợ. Thế là ông chìm xuống nước
ngay.
Ông la lên:
"Thưa Thầy, xin cứu con"
Chúa Yêsu đã đỡ ông và đưa ông về
thuyền.
Phêrô đã tin tưởng trước hết,
Phêrô cũng sa ngã trước hết.
Con người bộc trực đó đã tuyên
xưng Đức Tin không đắn đo.
Ngày mà Chúa hỏi các tông đồ một
câu chủ yếu: "Còn anh em, anh
em nghĩ Thầy là ai ?"
(Mt 16,15-23) Phêrô mở miệng ngay, trả lời không do dự:
"Thầy là Đấng Messia, Con Thiên Chúa
Hằng Sống."
Chúa Yêsu cho mọi người biết rằng
Câu nói đó không từ con người Phêrô,
nhưng từ Thiên Chúa mà ra:
"Không phải thịt máu đã mạc khải cho
anh, mà Cha Thầy, Đấng ngự trên Trời..."
Rồi Chúa Yêsu nói thêm:
"Anh là Phêrô, là Đá, trên Đá này
Thầy sẽ xây Giáo Hội Thầy,
Và quyền lực âm phủ sẽ không thắng
nổi."
(Mt 16,10)
Người vừa tuyên bố cho Simon Phêrô biết
ông là Đá
thì Tảng Đá ấy... nát ra thành cát.
Chúa Yêsu nói cho các tông đồ nghe về
cuộc thương khó của Người:
Người sẽ phải chịu đau khổ và sẽ bị
giết.
Phêrô không tin và lên tiếng:
"Thưa Thầy, chuyện ấy đâu có thể xảy
ra với Thầy được..."
Chúa Yêsu đã phải nặng lời với ông:
"Xéo
đi đằng sau Ta, hỡi Satan,
Ngươi là cớ vấp phạm cho Ta,
Vì ý tưởng ngươi không phải ý
tưởng của Thiên Chúa,
mà là ý tưởng của loài người..."
(Mt 16,21-23)
Đấy, con người của Phêrô là như
thế:
Vài phút trước, ông được Thiên
Chúa cảm hứng,
Vài phút sau, ông là dụng cụ của
Satan.
Ông đã sa ngã biết bao lần trước
khi trở nên Đá Tảng rắn chắc...
Sau ba năm theo Chúa, ông tự cho rằng:
Ông có quyền nghĩ rằng mình đã vững
chãi,
Ông có thể mang tên Đá mà không
mắc cỡ,
Ông cảm thấy mạnh mẽ, vững vàng
trong Đức Tin.
Bây giờ thì không còn gì có thể
lay chuyển Phêrô, ông xứng đáng
là thủ lĩnh nhóm 12 tông đồ.
Thế nên, ông cảm thấy chạm tự ái
khi nghe Chúa Yêsu nhắc lại lời Kinh Thánh:
"Anh em sẽ bị vấp ngã hết thảy
bởi đã viết:
Ta sẽ đánh kẻ chăn chiên và
chiên sẽ tán loạn."
(Mt 14,27-31).
Nghe vậy, Phêrô liền thách thức:"Dầu
cho mọi người đều sẽ vấp ngã, nhưng con thì không."
Ông sẽ không bao giờ chối bỏ Chúa.
Dù cho có chuyện gì xảy ra đi nữa, ông cũng sẽ không là kẻ đào ngũ.
Ông dứt lời, Chúa quay về phía ông, nói dịu dàng nhưng quả quyết:
"Thầy
bảo anh, chính anh, hôm nay, nội đêm nay,
trước lúc gà gáy hai lần, anh
sẽ chối Thầy ba lần."
Điều này làm ông bực tức. Ông hiểu
là ông nói gì chứ. Ông quả quyết lặp lại:
"Dù phải cùng chết với Thầy, con cũng sẽ không chối Thầy."
Vâng, tảng đá này quyết không sụp
đổ...
Thế nhưng, chuyện gì xẩy ra đêm hôm
ấy ?
Chúng ta vẫn còn nhớ rõ...
Đêm hôm ấy, không ai bắt ông
phải chết với Chúa, không có một quyền bính nào tra hỏi, chỉ có mấy người
đầy tớ của vị Thượng Phẩm hỏi gặng bâng quơ, hai nữ và một nam.
Họ nói:
"Người này cũng ở trong nhóm..."
Thế là ông chối luôn ba lần. Ông
thề bán mạng: “Tôi không biết
người ấy.”
Ôi Đá Tảng! Ôi Phêrô!
Ông đã nói lời can đảm trước đó,
Ông đã quả quyết sẽ không chối bỏ Thầy,
Thế mà bây giờ....
Gà cất tiếng gáy, ông sực nhớ lại lời
Thầy !
Luca nói rõ: “Ngay
lúc ấy, ông còn đang nói, thì gà gáy, Và Chúa quay lại nhìn Phêrô.”
(Lc 22, 60)
Chúa Yêsu xuất hiện cùng với tiếng gà
gáy.
Những lời nhắn nhủ đầu hôm tràn về trong
ký ức ông...
Ngay lúc ấy... trên bậc thang dinh
thượng tế, Chúa Yêsu bị xỉ vả,
bị đánh đòn, bị xử án,
Người nhìn thẳng xuống.
Phêrô ngước mắt nhìn lên, mắt ông
gặp mắt Chúa: Người đã biết hết !...
Phêrô không chịu đựng nổi nữa, ông cắn
chặt môi, nước mắt tuôn trào,
Phêrô chạy ra khỏi pháp đình, ra
khỏi cổng, đi cho khuất...
Tâm hồn Phêrô nặng trĩu, cảm xúc dâng
trào,
Ông đã bổ vụn ra như thanh gỗ mục,
Đá đã tan thành cát...
Đêm hôm đó, một biến cố xảy ra
trong lòng Phêrô:
một biến cố trọng đại,
một biến cố khiến ông thay đổi,
một biến cố khiến ông trở lại. [nếu
chúng ta có thể dùng chữ "trở lại"đối với một tông đồ]
Một cái gì đó đã chết trong ông,
Vâng, đã chết rồi, niềm tự hào, tự mãn,
tự tin quá mức,
sự lên mặt vênh váo, sức mạnh mà ông tự gán cho mình.
Ông đã ngỡ mình là Đá, không có gì
lay chuyển nổi ư ?
Khôi hài thay, ông là cát bụi, ông
đã rõ mình chỉ là cát bụi...
Không biết ông có được Chúa tha
thứ không nhỉ ?
Ông nhớ mồn một câu nói của Chúa:
phải tha thứ 70 lần 7,
Thế nhưng, về phần ông, ông có thể
tự tha thứ cho mình không ?
Ông ngủ không yên, ông ăn không
ngon, ông gặm nhấm tội lỗi của mình.
Thế rồi, Chúa sống lại,
Phêrô chạy vội đến ngôi mồ trống
cùng với Yoan.
Phêrô còn nghe những người khác
thuật chuyện.
Rồi các tông đồ được gặp Chúa,
Còn Phêrô thì đứng đó thinh lặng,
không dám mở miệng vui mừng.
Ông vốn là con người nông nổi,
thích nói lớn tiếng, bây giờ thì ông cúi đầu câm lặng...
Rồi đến ngày ông về lại Galilê,
Ông trở về với thuyền chài mảnh lưới
trên hồ Yênêzaret.
Ông trở về quê quán xưa kia,
trở về với con đường cũ, nếp sống cũ,
để cố quên những dày vò,
để cố quên đi lần vấp ngã...
Đêm hôm ấy, ông và các bạn không bắt
được con cá nào như lần đầu tiên gặp Chúa. Có một người đứng đó,
ở bên bờ hồ, Người ấy bảo đem lưới tung sang bên phải mạn thuyền, họ
đã thi hành và bắt được mẻ cá nhiều vô kể.
Tới khi ấy thì Yoan thốt lên:
"Chính Thầy đó."
(Ga
21,1-7)
Phêrô choáng váng, ông phóng mình
xuống nước bơi vào bờ.
Thầy đã nhóm ngọn lửa, bảo họ lấy
cá đem nướng.
Phêrô vội vã thi hành, không dám nói một
lời.
Sau bữa ăn, Chúa phá vỡ bầu khí
thinh lặng.
Người quay về Phêrô:
"Simon, con của Yona, anh có yêu Thầy hơn những người này không?"
[Chúng ta lưu ý thấy Chúa gọi ông bằng
tên riêng chứ không gọi bằng tên Chúa đã đặt cho ông hôm nào: Phêrô-Đá...]
Phêrô cảm thấy nhói đau trong lòng,
Ông còn quyền để nói rằng ông có
yêu Thầy không ?
Làm sao có thể nói gãy gọn khi ông
đã lỡ chối bỏ Thầy mình?
"Thưa Thầy, Thầy biết..."
Phêrô chỉ xác nhận điều ấy, ông không
nói láo được. Người đời có thể khinh bỉ ông, người đời không thể chấp
nhận được là ta có thể đồng thời tin tưởng và phản bội, yêu
thương và chối bỏ.
Vâng, người đời không biết nhưng
Thiên Chúa biết.
“Thưa Thầy, Thầy biết rằng con yêu
mến Thầy."
Chúa Yêsu quay về phía Phêrô lần
nữa, lập lại câu hỏi:
"Simon, con của Giona, anh có yêu mến
Thầy không ?"
Ông đã quay lưng, đào ngũ, chối Chúa,
Làm sao ông có thể nói rằng ông yêu
Chúa?
"Thưa Thầy, Thầy biết rằng con yêu
mến Thầy."
Rồi lần thứ ba, Chúa hỏi lại để nghe lời
tuyên xưng tình yêu của kẻ Chúa yêu thương nhiều nhất vì đã vấp phạm
nhiều nhất:
"Simon, con của Giona, anh có yêu
Thầy không?"
“Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự, Thầy
biết rằng con yêu mến Thầy."
Ba lần ông chối Người,
Ba lần Người cho ông cơ hội để nhắc lại
tiếng nói yêu thương, để tuyên xưng lòng tin của mình.
Không một lời rầy la, không một
lời trách móc, không một lời buộc tội,
Chỉ là cơ hội để xác định lại mối dây
liên hệ yêu thương.
Đấy là Ơn Chúa xuống trên những kẻ
khiêm nhường...
Anh Phêrô ơi, anh buồn khi thấy Chúa hỏi
anh lần thứ ba,
Chúng tôi không nghĩ anh buồn vì Chúa
không tin lời anh nói,
Anh biết Chúa tin anh chứ, nhưng anh vẫn
buồn...
vì trước tình
yêu vô bờ đó, anh đã có lần sợ hãi đến phủ nhận.
Chúng tôi chắc hẳn anh sẽ òa lên khóc
nếu sau bao
ngày anh ăn năn, anh vẫn còn có được nước mắt,
vì có lần nghe
đoạn Phúc Âm này chúng tôi cũng đã khóc òa...
Thế rồi, Chúa nhắn nhủ Phêrô trong
sứ vụ mới: "Hãy chăn giữ chiên
Thầy."
Phêrô được sai đi đến Giêrusalem, trở về
chính nơi ông đã vấp ngã, và giờ đây ông có đủ khiêm nhường để
không phản đối Chúa nữa. Ông vâng lời trở lại Yêrusalem, và ở đó, lần đầu
tiên, ông đã rao giảng giữa những người đã giết chết Thầy mình. Ông dùng khả
năng của mình để đem về cho Chúa 3000 tín hữu sau một bài giảng duy nhất.
Ông phải đối diện với gian nguy, bắt bớ.
Trước kia ông run sợ trước câu hỏi
của một cô đầy tớ.
Giờ đây ông đối diện với đám đông mà
không hề run rẩy.
Tảng Đá bắt đầu kết tinh...
Và sau này, mỗi lần ông ở bên bờ sa ngã
thì sự hiện diện của Thầy lại kéo ông về thực tế...
Câu chuyện truyền kỳ về những ngày cuối
đời của ông chắc hẳn chứa đựng ít nhiều sự thật.
Ông đến Rôma trong thời kỳ bắt
đạo. Ông chứng kiến một số người tử đạo và ông đã sợ hãi bỏ ra ngoài
mà trốn. Ra khỏi thành, ông gặp một người vai mang thập giá đi về phía
Rôma.Ông hỏi: "Quo Vadis?" nghĩa là "Người đi đâu đó?” Người ấy trả lời:
"Thầy vào Rôma thay con để cho người ta đóng đinh một lần nữa." Phêrô chợt
hiểu, ông vội vã quay lại, trở vào Rôma và chịu tử đạo tại đấy...
Lòng khiêm nhường của Phêrô,
Lòng kính mến Chúa của Phêrô,
Kinh nghiệm về ơn tha thứ của Chúa,
Tất cả đã kéo ông trở lại với tình
yêu...
Ông đi bất cứ nơi nào Chúa muốn đưa ông
đi,
dù nơi đó là Rôma,
dù nơi đó là cái chết,
dù nơi đó là thập giá.
Và truyền thống cho ta biết rằng ông
tự nhận không xứng đáng được đóng đinh như Thầy nên đã xin được chết trên
thập giá trở ngược, đầu quay xuống đất.
Ông đã thực hiện Lời Chúa tiên báo:
"Khi về già, anh sẽ giang tay ra và người khác sẽ thắt lưng
cho anh và lôi anh đi đến nơi mà anh không muốn." Chúa đã nói như
thế để ám chỉ Phêrô phải chết thế nào mà tôn vinh Thiên Chúa.
(Ga 21,18-19)...
Cuối cùng, Tảng Đá của Giáo Hội đã
được kết tinh.
Cuối cùng Phêrô đã hiểu được rằng:
Hiến Thân vì Chúa là Lãnh Nhận,
Nô Lệ cho Chúa là Tự Do,
Và Chết với Chúa là Sống Mãi...●
Trở về Muc Lục