Thư Tòa Soạn

 

Kính thưa quý độc giả,

Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, và được Đấng Tạo Dựng ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc - Rằng để đảm bảo cho những quyền này, các chính phủ được lập ra trong nhân dân và có được những quyền lực chính đáng trên cơ sở sự ưng thuận của nhân dân - Rằng bất cứ khi nào một thể chế chính quyền nào đó phá vỡ những mục tiêu này, thì nhân dân có quyền thay đổi hoặc loại bỏ chính quyền đó và lập nên một chính quyền mới...”

Trên đây là lời nhập đề cho Bản Tuyên Ngôn Độc Lập Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, được quốc hội của 13 tiểu bang tiên khởi thông qua ngày 4-7-1776. Bản Tuyên Ngôn này đánh dấu ngày các tiểu bang ở Hoa Kỳ dứt khoát liên hiệp với nhau để không còn lệ thuộc vào nước Anh nữa. Và kể từ đó ngày 7 tháng 4 trở thành ngày Lễ Độc Lập mà người Hoa Kỳ kỷ niệm hàng năm. Thế nhưng những gì linh thiêng nhất cũng dần dần có thể tục hóa. Hiện nay, trên toàn đất nước Hoa Kỳ, chữ ‘July 4’ gần như đồng nghĩa với một ngày hội giải trí và người ta lên kế hoạch vui chơi từ nhiều tuần trước đó. Người ta được bình đẳng để Sống, để Tự Do và để làm tất cả những gì mà mình cho là Hạnh Phúc. Người ta quên mất cụm từ rất quan trọng là sự sống, tự do và hạnh phúc ấy phải đúng với những gì mà mọi nguời... được Đấng Tạo Dựng họ ban cho’. (...they are endowed by their Creator). Và cũng vì thế mà hiện nay sự sống, tự do và hạnh phúc cũng dần dần mang một nghĩa khác, nếu không nói là đã lệch nghĩa. Nhân danh sự sống, vì tự do, vì hạnh phúc của mình, nên mình dễ dàng phá hỏng sự sống, tự do và hạnh phúc của người khác. Thế là con người phải trông nhờ vào luật pháp và rồi bị ràng buộc trong lề luật.

Điều trùng hợp, đó là bản Tuyên Ngôn Độc lập của Việt Nam cũng khởi đầu bằng câu ấy; chỉ khác có một điều là cụm từ “endowed by their Creator” được dịch là ‘tạo hóa ban cho họ.’ Cũng vì thế mà sự sống, tự do và hạnh phúc do Chính Phủ tại Việt Nam đề ra không có chỗ cho ‘Đấng Tạo Dựng họ’...

Vì thế, Giáo Hội vẫn không ngừng gửi sứ điệp đến mọi chính phủ trên thế giới - không trừ một chính phủ nào - nhằm kêu gọi bảo vệ sự sống, bảo vệ tự do và bảo vệ hạnh phúc của con người.

Tiếng nói của Giáo Hội được thốt lên bởi một trong những gương mặt nổi bật nhất trong một phần tư thế kỷ vừa qua là Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II. Vào ngày thứ ba trong tuần lễ này, Ngài đã được dân chúng tung hô một lần nữa tại quảng trường thánh Phaolô: Santo Subito (Thánh tức khắc).

Ngày hôm ấy, ngày 28-6, lúc 20g47, tại thánh đường Latêranô, Đức Hồng Y Ruini, Tổng Đại Diện của giáo phận Rôma, đọc lời tuyên thệ của chánh án trong vụ phong chân phước cho Đức Gioan-Phaolô II, một lời tuyên thệ đòi buộc ngài phải thực thi nhiệm vụ này một cách trung thực, phải làm việc trong thinh lặng và hoàn toàn không công: ngài sẽ không nhận bất cứ một quà cáp nào liên quan đến công việc này. Sở dĩ công việc xem xét hồ sơ phong thánh được tiến hành ngay, ấy là nhờ Đức Bênêdict XVI đã miễn 5 năm chờ đợi trước khi khởi sự giai đoạn này, đáp lại nguyện vọng của Dân Chúa qua lời đệ trình của Đức Ông Slawomir Oder, thỉnh nguyện viên của Hồ Sơ Phong Chân Phước cho Đức Cố Giáo Hoàng: Santo Subito.

Lời kêu gọi của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II và cũng là lời kêu gọi của Giáo Hội trước tiên là lời kêu gọi của lương tri con người.

Cách đây gần 50 năm, ngày 25-6-1956, Giáo sư Bùi Xuân Bào đã từng nói lên điều này tại Florence trong Hội Nghị “Hòa Bình và Văn Minh Kitô giáo”:

 “Chúng ta xác nhận lòng tin tưởng vào giá trị tuyệt đối của con người, vẫn có thiên mạng bất diệt và sẵn có phẩm giá từ trước khi xã hội được tạo thành... Chúng ta xác nhận rằng thực hiện dân chủ không phải là đi tìm hạnh phúc vật chất, cũng không phải lấy mạnh hiếp yếu. Bản chất của dân chủ là sự cố gắng không ngừng để tìm mọi phương pháp chính trị khả dĩ bảo đảm cho tất cả các công dân quyền tự do tiến triển, phát huy sáng kiến, đảm đương trách nhiệm và sinh hoạt tinh thần đến cực độ.

Nhưng hơn cả là lời kêu gọi của lương tri con người, đó là kêu gọi của Vua Bình An, Chúa Giêsu Kitô. Mà muốn nghe được tiếng của Ngài, thì phải trở nên khiêm nhường bé mọn, như lời Phúc Âm Chúa Nhật tuần này; đồng thời phải trở về với sự thinh lặng của cõi lòng, một sự thinh lặng đầy ắp sự hiện diện của Chúa. Cùng với một bài trình bày về việc diễn dịch Lời Chúa trong Kinh Thánh bằng ngôn ngữ của con người để Lời được dễ dàng đón nhận, Maranatha_50 gửi đến quý vị những bài nói về tinh thần khiêm nhường bé mọn, mà vẫn tiếp tục đào sâu về sự thinh lặng nội tâm, giúp mỗi một người Kitô hữu đi vào cốt lõi của lời nguyện: Maranatha,  Lạy Chúa xin ngự đến.

 

Trở về Muc Lục