«NHÂN» VÀ «DUYÊN» CỦA SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI
Nguyễn Chính Kết
1. Lý thuyết
«nhân» và «duyên»
Dụ ngôn gieo giống của Đức
Giêsu khiến người ta nghĩ đến thuyết nhân duyên của Phật giáo.
Muốn có được cây lúa, điều tối quan trọng là phải có hạt giống lúa,
đó chính là «nhân» để có «quả» là cây lúa. Nhưng
hạt lúa không thể nảy mầm và phát triển nếu không có những điều kiện
thuận lợi như: đất tốt, nước, nhiệt độ, ánh sáng, hoặc phân bón, thuốc
trừ sâu, diệt cỏ, v. v… Những điều kiện ấy gọi là «duyên». Nếu
những điều kiện để phát triển ấy hết sức thuận lợi mà không có hạt giống lúa
thì cũng không bao giờ có được cây lúa. Như vậy,
phải hội đủ «nhân» và «duyên»
thì mới có thể sinh ra «quả» mong muốn.
2. Nhân nào quả nấy
Điều quan trọng nhất để có «quả»
mà ta mong muốn, là ta phải có «nhân» tương ứng với «quả».
Muốn có quả sầu riêng, ta phải dùng hạt sầu riêng để trồng, không thể trồng
hạt mít mà ra cây hay trái sầu riêng được. Muốn có trái sầu riêng thơm, ngon,
to, ta không chỉ cần trồng hạt sầu riêng, mà còn phải trồng loại hạt sầu riêng
thật tốt. Hạt tốt mới sinh ra trái tốt được. Đức Giêsu cũng đã từng nói về
luật nhân quả này: «Ở bụi gai,
làm gì có nho mà hái? Trên cây găng, làm gì có vả mà bẻ? Nên hễ cây tốt thì
sinh quả tốt, cây xấu thì sinh quả xấu. Cây tốt không thể sinh quả xấu, cũng
như cây xấu không thể sinh quả tốt»
(Mt 7,16-18).
Vậy muốn đạt được mục đích, ta
phải xác định mục đích của ta – tức «quả» mà ta muốn vun trồng –
là gì? Sau đó phải tìm «nhân» hay hạt giống thích hợp, và cuối
cùng là phải tạo «duyên» hay điều kiện thuận lợi.
Đối với người Ki-tô hữu, mục
đích cuối cùng của con người chính là Thiên Chúa, cũng là sự sống đời đời, là
hạnh phúc đích thực và vĩnh cửu.
Muốn đạt được, ta cần phải xác định
thật rõ mục đích ấy cho suốt cả đời mình.
Nếu «quả» là sự sống đời đời hay hạnh phúc đích thực và vĩnh cửu, thì «nhân»
hay hạt giống phát sinh ra «quả» ấy là gì?
3. «Nhân» hay hạt giống sinh ra «quả» sự sống đời
đời
Muốn biết «nhân» sinh ra
«quả» sự sống đời đời là gì, ta hãy nghe Đức Giêsu nói.
Một trong những «nhân»
quan trọng dẫn đến sự sống đời đời là
mến Chúa yêu người:
«Thưa Thầy, tôi phải làm gì để
được sự sống đời đời làm gia nghiệp ? – Ngươi phải yêu mến Đức Chúa,
Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn
ngươi, và yêu mến người thân cận như chính mình»
(Lc 10,25.27). Có người đã làm được những điều ấy, thì
Đức Giêsu đòi hỏi hỏi họ theo Ngài:
«Thưa Thầy, tôi phải làm điều gì
tốt để được hưởng sự sống đời đời ? – Hãy đi bán tài sản của anh và đem
cho người nghèo,
anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi»
(Mt 19,16.21; x. Mc 10,17.21).
Ngoài ra còn
phải tin vào Đức Giêsu:
«Ai tin vào Con của Người
thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời»
(Ga 3,16), và vâng nghe lời
Ngài:
«Ai nghe lời tôi và tin
vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời»
(Ga 5,24), vì lời của Ngài là lời hằng sống:
«Thầy mới có những lời đem lại sự sống
đời đời» (Ga 6,68). Nhờ tin và
vâng nghe lời Ngài mà ta nhận
biết Chúa Cha, nguồn gốc
của sự sống đời đời:
«Sự sống đời đời đó là họ nhận biết
Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận biết Đấng Cha đã sai đến,
là Giêsu Ki-tô» (Ga 17,3).
Sau khi tin Đức Giêsu và nhận
biết Chúa Cha, sự sống đời đời đòi hỏi ta
sống hết mình cho niềm tin ấy, nghĩa là
sống yêu thương và xả thân:
«Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất;
còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự
sống đời đời» (Ga 12,25).
Ngoài ra, để có sự sống đời
đời, chúng ta cần được nuôi
dưỡng bằng chính máu thịt của Đức Giêsu:
«Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì
được sống muôn đời» (Ga 6,54).
Nghĩa là càng ngày ta càng phải
tiêm nhiễm tính chất yêu thương của Đức
Giêsu vào người, dần dần
thay thế chất «tôi» bằng chất «Ngài», nói khác
đi là được Giêsu hóa, hay biến thành Giêsu
để cuối cùng nên giống Ngài hoàn toàn.
Làm như thế, Đức Giêsu sẽ trở
thành một nguồn nước trường sinh đem sự sống đời đời cho ta, đồng thời cũng
biến chính ta thành nơi mang mạch nước đem lại sự sống cho những người chung
quanh: «Ai uống nước tôi cho, sẽ
không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch
nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời»
(Ga 4,14).
Theo Đức Giêsu,
đó là những «nhân» sẽ sinh ra «quả»
là sự sống đời đời. Vì thế, muốn
được sống đời đời, tức sống hạnh phúc đích thực, chúng ta phải gieo những «nhân»
ấy chứ không phải những «nhân» khác.
Muốn có sự sống đời đời mà lại gieo những
hạt nhân khác với những «nhân» ấy, thì chẳng khác gì muốn trồng lúa mà
lại dùng hạt bắp hay hạt cỏ. Hiện
nay, biết bao người muốn có sự sống đời đời nhưng lại đang gieo những hạt
giống khác với những hạt giống mà Đức Giêsu đã chỉ bảo: chẳng hạn cố gắng giữ
cho thật kỹ những thói quen hay tập tục tôn giáo nào đấy, những nghi thức,
những buổi cầu kinh… Thế thì thật là «công dã tràng»! Bạn có phải là
hạng người đó không?
4. «Duyên» hay những điều kiện để «nhân» thành «quả»
Những «nhân» vừa kể là
tối cần thiết để phát triển thành «quả» sự sống đời đời. Nhưng để phát
triển thành quả, cần phải có những điều kiện hay hoàn cảnh thuận lợi.
Đức Giêsu đã đưa ra một số
những hoàn cảnh khác nhau:
–
«Có những hạt rơi xuống vệ đường, chim
chóc đến ăn mất»: Có những
người đã trồng đúng hạt giống của sự sống đời đời, nghĩa là đã nhất quyết sống
yêu thương, sống tinh thần của Đức Giêsu. Nhưng rất tiếc
lòng ham danh, lợi, quyền và những vui thú
trần gian, hoặc có những lý thuyết trần tục
hấp dẫn họ quá mạnh, lôi cuốn họ vào con đường hưởng thụ cá nhân, ích kỷ,
khiến họ từ bỏ việc sống theo tinh thần Đức Giêsu.
–
«Có những hạt rơi vào nơi sỏi đá, chỗ
đất không có nhiều; nó mọc ngay, vì đất không sâu; nhưng khi nắng lên, nó liền
bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô»:
Đây là những người đã khởi sự sống tinh thần yêu thương của Đức Giêsu một thời
gian, nhưng vì chưa quyết tâm dứt
khốt và sâu xa, chưa xác tín vào
con đường theo Chúa, nên khi bị thử
thách bởi nghịch cảnh, đã không bền
đỗ, đã từ bỏ con đường mình đang theo.
–
«Có những hạt rơi vào bụi gai, gai mọc
lên làm nó chết nghẹt»: Đây là
những người quyết tâm theo Chúa đến cùng, nhưng đồng thời cũng
theo đuổi một số đam mê trần tục.
Tới một lúc nào đó có sự xung đột giữa hai con đường khiến họ phải dứt khốt
chọn một. Lúc đó họ bị con đường
trần tục hấp dẫn hơn khiến họ từ bỏ
con đường theo Chúa.
–
«Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nên
sinh hoa kết quả: hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục»:
Đây là những người quyết tâm theo Chúa đến cùng, lại biết
củng cố quyết tâm đó mỗi ngày bằng suy tư
lời Chúa, cầu nguyện, từ bỏ mình, hy sinh cho tha nhân.
Nhờ đó họ luôn trung thành với tinh
thần của Đức Giêsu, bất chấp những khó khăn nghịch cảnh, những cám dỗ của trần
thế. Nếu có sa ngã, họ vẫn chỗi dậy
được để tiếp tục con đường. Tùy theo cao độ quyết tâm và mức độ củng cố quyết
tâm ấy mà họ đạt tới những mức độ thánh thiện và bản lãnh nội tâm khác nhau.
Tuy họ đều đạt được sự sống đời đời hay hạnh phúc đích thực một cách tràn đầy,
nhưng dung lượng hạnh phúc ấy khác nhau. Thánh Tê-rê-xa Hài Đồng minh họa sự
khác nhau này bằng những bình chứa có dung lượng khác nhau, cái 1 lít, cái 10,
cái 100, cái 1000 lít… Cái nào cũng đầy tràn chất lỏng đến nỗi không thể chứa
thêm được nữa. Nghĩa là số lượng hạnh phúc đích thực có thể khác nhau rất xa,
nhưng ai cũng đều ở mức độ tràn đầy tối đa (100%).
Như vậy, đọc bài Tin Mừng này,
ta hãy xác định cho thật rõ mình
phải gieo «nhân» nào vào tâm
hồn ta để có sự sống đời đời, và sau đó
phải tạo «duyên» tức biến tâm hồn
ta thành thửa đất tốt bằng cách nào
để «nhân» đó phát triển thành «quả». Điều tối quan trọng là đừng
gieo lầm «nhân» kẻo uổng công tu tập hay giữ đạo cả đời một cách sai
lạc
●
Trở về Muc Lục