Thư Tòa Soạn

 

Kính thưa quý độc giả,

Trọn tháng bảy rơi vào Mùa Thường Niên, được biểu hiện bằng màu xanh trong phụng vụ. Màu xanh là màu của hy vọng, màu của những mầm non, khơi dậy trong lòng tín hữu niềm hy vọng vào mùa gặt vĩnh cửu, đặc biệt là hy vọng vào sự phục sinh vinh quang. Đây là giai đoạn cuối của Năm Phụng Vụ, thời gian mà Kitô hữu tiếp tục hành trình trong bình an thanh thản với niềm hy vọng vào tương lai.

Tuy nhiên, trong cái ‘thường niên’ ấy vẫn có những điều cho chúng ta nói đến. Nếu tháng sáu là tháng dành kính Thánh Tâm Chúa Giêsu thì tháng bảy lại là tháng dâng kính Bửu Huyết Chúa Giêsu (Month of the Most Precious Blood). Việc sùng kính Bửu Huyết Chúa Giêsu dường như ít được nhấn mạnh cho bằng Thánh Tâm Chúa, ít ra là ở Việt Nam, mặc dầu đã được thiết lập hơn 150 năm rồi.

Lễ Máu Thánh Chúa Giêsu được Đức Giáo Hoàng Piô IX thiết lập năm 1849, và tháng 7 được chính ngài phê chuẩn làm tháng kính Bửu Huyết từ năm 1850, nhưng việc tôn sùng Bửu Huyết đã có từ thuở xa xưa. Những giáo phụ tiên khởi cho rằng Giáo Hội được khai sinh từ cạnh sườn bị đâm thâu của Chúa Kitô, và các bí tích trong Giáo Hội đều được thánh hóa thông qua Máu này.

“Máu Thánh mà chúng ta thờ lạy chính là Máu mà Chúa Cứu Thế đã đổ ra cho chúng ta trên núi Calvê và được thu hồi trong sự Phục Sinh vinh hiển của Ngài; đấy là Máu chảy trong mạch của thân hình phục sinh, vinh hiển, sống động của Ngài, ngự bên phải Chúa Cha trên thiên đàng; đấy là Máu được tái hiện trên bàn thờ qua lời Truyền Phép; đấy là Máu thánh đem lại ân sủng cho chúng ta, rửa sạch và làm đẹp linh hồn chúng ta và khai mở cho bước đầu của cuộc sống vĩnh cửu.”

Trong tháng này, ngày 11 tháng 7 là ngày mà Giáo Hội kính nhớ thánh Biển Đức, hay Benedict, và cũng là lễ bổn mạng tên hiệu của Đức Thánh Cha đương nhiệm Benedict XVI.

Thánh Benedict ra đời tại Nursia miền Umbria, nước Ý, vào khoảng năm 480 và được giáo dục tại Rôma. Vào tuổi trung niên, ngài rời bỏ thế gian để sống đời sống cô tịch tại Subiaco. Sau khi sống trong một cái hang trên núi gần 3 năm với tư cách là một ẩn sĩ, ngài nổi danh quá nên đông đảo môn sinh đến với ngài. Ngài tổ chức một đời sống đan sĩ cho 12 tu viện nhỏ. Dưới sự hướng đẫn của ngài, các đan sĩ tuyên khấn tìm kiếm Chúa và sống đời sống lao động và cầu nguyện. Một thời gian sau ngài rời Subiaco để sáng lập một tu viện lớn tại Monte Cassino, trên đỉnh đồi Campania. Ở đấy, ngài đã viết ra luật dòng Đan Sĩ, kết hợp giữa tư duy La Mã với nếp sống đan sĩ của Kitô giáo phương đông. Luật sống của Ngài là kim chỉ nam cho tu sĩ và cho Kitô hữu trong suốt 1000 năm và vẫn còn giá trị cho đến ngày hôm nay. Ngài qua đời năm 547.

Trong chiều hướng của Thánh Benedict, người kết hợp được trong lòng Giáo Hội những tinh hoa Đông và Tây, Đức Giáo Hoàng Benedict cũng muốn giao hòa mọi khuynh hướng trái ngược trong thời đại nhiễu nhương này. Đấy là điều mà ngài đã minh nhiên tỏ lộ cho Dân Chúa về tên hiệu ngài đã chọn cho mình, ngày thứ tư 27/4/2005, trong buổi tiếp kiến hàng tuần tại quảng trường thánh Phêrô:

Tôi chọn tên Benedict là muốn tiếp nối con đường của Đức Benedict XV (1914-1922), người đã hướng dẫn Hội trong giai đoạn nhiễu nhương của Thế Chiến Thứ Nhất (1914-1918). Theo dấu chân ngài, tôi mong muốn tham gia vào việc hòa giải và hòa thuận giữa mọi người và giữa mọi dân tộc.

Nếu tuần vừa qua, Hoa Kỳ mừng ngày Độc Lập để nêu cao tinh thần Tự Do, một sự tự do được nêu lên như ngọn đuốc cho thế giới ngày nay, thì tại Pháp, trong tuần này, sẽ mừng ngày lễ Độc Lập, 14-7, kỷ niệm cuộc Cách Mạng Pháp 1789, khởi đầu cho kỷ nguyên: Tự Do, Bình Đẳng, Huynh Đệ.

Trong tuần này, ý thức sự tự do tuyệt đối của con cái Chúa mà con người luôn vươn đến, chúng ta tưỏng nhớ đến mọi người bị áp bức và cầu nguyện đặc biệt cho Đức Thánh Cha, để ngài hoàn thành sứ mạng hòa giải của mình. Với những tâm tình đó, Maranatha_ 51 tiếp tục đồng hành con đường ‘thường niên’ của Giáo Hội, với những bài suy niệm và chia sẻ Phúc Âm về “ơn gọi nên thánh” và “hạt giống âm thầm phát triển,” đồng thời tiếp tục những suy tư dẫn vào thinh lặng và cầu nguyện, hầu chúng ta có thể bình thản sống nếp sống của những Kitô hữu, một nếp sống cam go từng ngày nhưng luôn hướng về niềm hy vọng cánh chung: Maranatha,  Lạy Chúa xin ngự đến.

MARANATHA

Trở về Muc Lục