Thư GỞi Chim Oanh

LTCT

Chim Oảnh chim Oanh, 

Là chim mà không cất tiếng hót giữa trời cao đất rộng trong ánh bình minh chan hoà có còn là loài chim hiếm?  Là chim mà xếp cánh không bay lượn giữa bầu trời bao la có còn là loài chim quý?  Không cánh chim  nào tung bay giữa bầu trời mênh mông mà không gặp phong ba bão táp.  Chim khôn biết tìm về ẩn nấp dưới đôi cánh chim mẹ, biết chạy trốn dưới bóng cây cổ thụ trong cơn vân vũ.  Sau cơn mưa, trời lại trong, mây lại sáng, chim lại tiếp tục xoãi đôi cánh giữa bầu trời bát ngát, giọng hót của chim lại lảnh lót cao vút giữa đám mây xanh.  Còn những chú chim dại dột vẫn giương đôi cánh non nớt bay chập chờn trong cơn giông tố bão bùng.  Chim ngây thơ gân cổ hót đua với những tiếng sấm sét rầm trời.  Chim ngu ngơ giương đôi mắt nai nhìn những tia lửa từ bầu trời tối đen.  Rồi cánh chim mỏi mệt ướt rũ gục xuống bên đường với đôi môi khô héo, với cặp mặt lờ đờ mỏi mệt.

Chim oảnh chim oanh là loài chim khôn hay chim dại????

Bầu trời bao la bát ngát có những lúc trong veo xanh biếc vớí những đám mây lờ lững, có những khi giông bão đen ngòm, sóng chớp ầm ầm với những tia lửa giận dữ.  Bầu trời có những tia nắng bình minh rực rỡ lộng lẫy nhưng cũng có những buổi chiều tím hoàng hôn im lìm ảm đạm.  Biết thế, nhưng có cánh chim nào lại không muốn tung cánh trong bầu trời tự do, đầy màu sắc?  Có cánh chim nào muốn nhốt mình trong lồng son gác tía với khoảng không gian chập hẹp cho dù ở đó không có nắng mưa bão tố?

Cuộc đời không có thử thách không là cuộc đời!

Bầu trời không có lúc nắng, lúc mưa là bầu trời chết!

Chim thôi không cất tiếng hót không là chim quý!

Chim xếp cánh ủ rũ trong góc lồng son là loài chim rù!

"Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng." (Mt 11:28)

Đừng tưởng bước chân của lãng tử lang thang đó đây không gặp sỏi đá, chông gai.  Đừng nghĩ kẻ lãng tử không có những lúc mỏi gối chùn chân, có những lúc đôi chân bé nhỏ kéo lê trên đường mòn dưới thân xác tả tơi:  đường đi quá dài, thử thách quá nhiều, những cái tát dọc đường, nụ cười dè bỉu của ông đi qua bà đi lại.  Nhưng tạ ơn trời cao, bóng mát bên đường không thiếu, tiếng suối nước róc rách bên nụ hoa dại ven đường, tiếng chim oanh réo rắt cho lòng người dịu xuống, những ngọn gió hiu hiu thổi như an ủi người lữ khách.  Lãng tử lấy lại sức và đứng lên tiếp tục cuộc hành trình.  Lãng tử vẫn tiếp tục là lãng tử sau những lúc nghỉ chân bên đường, Lãng tử vẫn tiếp tục lang thang hoài… lang thang mãi… trong chiều tím… để tìm về một ngọn đồi xa…, ở đó có tình yêu của một Người đang chờ đợi.

Mong sớm nghe lại tiếng chim lảnh lót trong ánh bình minh và nhìn thấy cánh chim tung bay giữa bầu trời bao la

 

Trở về Muc Lục