|
HÃY XEM HỌ LÀ NHỮNG NGƯỜI MANG THƯƠNG TÍCH.
Maranatha sưu tầm Sau khi tiêm chủng trên cánh tay, bác sĩ muốn dán một băng keo trên vết chích cho cậu bé. Cậu yêu cầu: 'bác hãy dán trên cánh tay bên kia.' Bác sĩ hỏi: "Ủa, sao vậy? Băng keo này sẽ cho mọi người biết nơi cháu bị tiêm và sẽ không chạm vào tay đau của cháu." Cậu bé van nài: "Xin bác làm ơn dán qua tay bên kia đi. Bác không biết mấy đứa bạn học của cháu đâu!" Cậu không muốn cho người ta thấy điểm yếu của mình. Cậu sợ để cho người khác biết nơi mình dễ bị tổn thương vì e rằng người ta sẽ làm cho cậu đau đớn hơn hiện trạng của mình. Người trưởng thành cũng thế, họ rất giỏi giấu nỗi đau của mình. Không hẳn là những đau đớn thể chất, mà là những nỗi đau vì mất mát, vì bị hắt hủi hoặc vì sợ hãi. Họ muốn tỏ ra là mình biết kiềm chế; họ có thể đối chọi với mọi sự mà cuộc đời áp đặt cho họ; họ sẽ vượt qua. Và rất thường khi, họ trở nên cô đơn. Không ai hiểu họ. Không ai đến giúp đỡ họ. Họ trở thành những người mang thương tích. Susan Muto, trong cuốn BLESSINGS THAT MAKE US BE (Crossroad book, 1982), thuật lại câu chuyện của một vị đại vương muốn tìm một tể tướng giúp mình cai trị đất nước. Cuối cùng đức vua tìm được một người thích hợp; ngài đưa ông ra bao lơn của cung điện, ở đấy họ có thể nhìn thấy toàn cảnh giang sơn. Vị quan cận thần hỏi nhà vua: "Tâu bệ hạ, thần cần phải nhớ điều gì trước tiên, khi thực hiện thánh chỉ của bệ hạ?" Đức vua trả lời: "Khanh à, chỉ có một đường lối phải theo thôi: hãy xem thần dân là những người đang mang thương tích" Ông vua khôn ngoan kia hiểu rằng ai ai cũng đau thương cách này hay cách khác. Những vết thương không lộ ra, nhưng chúng đang có đó. Hãy khám phá nơi mà người khác bị tổn thương rồi cuối cùng bạn sẽ thông cảm họ. Hãy phát hiện nơi dán miếng băng keo vô hình rồi bạn sẽ biết cách giúp đỡ, chữa trị và đi vào cõi lòng họ. Hãy xem họ là những người mang thương tích rồi bạn sẽ biết mình phải làm gì●
|