|
THEO VẾT CHÂN MẸ
Con Chiên Nhỏ “Con chim nó hót trên cao Nếu không có mẹ làm sao có mình Con chim nó hót trên cành Nếu không có mẹ thì mình làm sao?” Mấy câu thơ trên, nói lên sự cần thiết của một người mẹ, đến nỗi danh ngôn Pháp phải thốt lên một câu: “Nhà không có mẹ như xác không có hồn vậy.” Không có mẹ, người con cảm thấy thiếu thốn, thiếu một tình thương mà người khác khó bù đắp được. Không ai trong chúng ta lại không có một người mẹ, tình thương của người mẹ thì vô bờ vô bến. “Nước sông có thể cạn, núi xưa có thể mòn, nhưng tình mẹ đối với con không bao giờ vơi.” Ai đã từng sung sướng vì có mẹ, thì khi phải mất mẹ, họ đau đớn và cô đơn đến chừng nào! Một người mẹ trần gian, dù có thương con đến đâu cũng chỉ có giới hạn của nó, thế mà nếu thiếu mẹ, thì giống như thiếu nửa cuộc đời. Cũng thế, tình yêu của Mẹ Maria dành cho chúng ta, sự cần thiết gắn bó với Mẹ cũng quan trọng đến chừng nào trong hành trình lòng tin của người Kitô hữu. Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, trong một dịp gặp gỡ giới trẻ Âu Châu, Ngài nói rằng: “Một người Kitô hữu không thể là người Kitô hữu đúng nghĩa, nếu không phải là người yêu mến Mẹ Maria. Bởi vì với tình mẫu tử, Đức Mẹ đưa chúng ta đến con của Người là Chúa Cứu Thế duy nhất, Người sẽ ban cho chúng ta sức tăng cường và sự dịu dàng để phục vụ anh chị em mình. Lòng tôn sùng yêu mến Đức Mẹ, phải chiếm một chỗ đặc biệt trong con tim và đời sống của mỗi người, lòng yêu mến này không chỉ hời hợt bên ngoài, nhưng phải đi vào chiều sâu, nghĩa là noi gương Mẹ sống những tâm tình đã được chi phối cuộc sống thánh thiện của Đức Mẹ, để áp dụng vào cuộc sống của mỗi người chúng ta, không phải chỉ sống một ngày hay hai ngày, nhưng là sống cho cả cuộc đời chúng ta. Đức Mẹ đã để lại cho chúng ta những bài học và gương sáng nào? Tin Mừng Thánh Luca đoạn 1:39-56, Ngài kể lại rằng: “khi Đức Mẹ biết chị họ mình là bà Elizabeth đã mang thai được sáu tháng, thì vội vã vượt rừng núi để đến giúp chị trong những ngày sắp sinh nở. Và khi vừa nghe Đức Mẹ chào, thì Thánh Gioan trong bụng chị liền nhảy mừng chào đón.” Ở đây chúng ta rút ra được hai bài học noi gương Đức Mẹ: 1/ Sống bác ái thật lòng, là biết quên mình để phục vụ anh chị em. 2/ Niềm vui chỉ được trọn vẹn khi biết chia sẻ cho người khác. Cũng như khi nói: ăn mừng hay ăn tiệc là nói đến “vui,” mà vui thì phải nhiều người cùng vui, không ai nói tôi vui một mình bao giờ_ chúng ta thấy có ít người thích uống rượu, họ chỉ cần một con cá khô, hay ít trái chùm ruột hoặc trái xoài gì đó,” và có ít người “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” với họ thế là vui rồi. Niềm vui không dựa vào vật chất tốt hay xấu, ngon hay dở, nhưng niềm vui thật là biết yêu thương chia sẻ. Thánh Gioan định nghĩa về Chúa: “Thiên Chúa là đấng yêu thương.” Chúng ta cũng có thể áp dụng định nghĩa đó cho Đức Mẹ: “Mẹ là niềm vui và yêu thương.” Chúng ta thấy có Mẹ ở đâu thì có niềm vui ở đó. Như trong tiệc cưới Cana, nhờ Mẹ mà chủ tiệc và mọi người được vui vì có rượu ngon. Khi Đức Mẹ đem Chúa Giêsu đến thăm bà Isave, Thánh Gioan vui quá nhảy mừng lên, còn bà Isave sướng quá cũng đã thốt lên: “Phúc cho em là kẻ đã tin rằng: lời Chúa phán cùng em sẽ được thực hiện.” Và khi nghe những lời khen tặng đó, Mẹ khiêm nhường trả lời: “Linh hồn tôi ca ngợi Chúa, và lòng trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa Đấng cứu độ tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa.” Ở đây chúng ta rút ra được thêm hai bài học noi gương của Đức Mẹ nữa: 1/ Chúng ta phải là niềm vui cho người khác bằng những cử chỉ bác ái yêu thương, yêu thương bằng lời cầu nguyện, bằng những việc hy sinh, bằng nụ cười, bằng ánh mắt thông cảm, bằng lời nói dịu dàng. Ước gì sự hiện diện của chúng ta không làm ngăn trở và khó chịu cho người khác. 2/ Đức Mẹ đã quy hướng mọi sự về cho Thiên Chúa: Mẹ khiêm nhường thật, đã không nhận chút gì là của mình, nhưng tất cả đều do ơn Chúa ban mà thôi. Chúng ta chuẩn bị mừng lễ Mẹ Lên Trời, xin Đức Mẹ làm Nữ Vương cho cuộc đời của mình, để sống với Mẹ, theo gương Mẹ, và rồi sẽ được về trời với mẹ, và như lời thánh Bernado, chúng ta dám xác tín với Mẹ: “Theo chân Mẹ con không lạc bước Kêu cầu Mẹ con không thất vọng Nhớ tưởng mẹ con không mê lầm Mẹ chở che con không sa ngã Nhờ ơn Mẹ con về tới bến.”●
|