|
Kính thưa Quý độc giả, Hằng năm đến ngày rằm tháng bảy âm lịch (vào khoảng giữa tháng tám) các chùa đều tổ chức lễ Vu Lan để các Phật tử đến cúng dường, cầu nguyện cho các vong linh được siêu sanh tịnh độ, và cầu cho cha mẹ có được đời sống an lành phước lộc. Đại Lễ Vu Lan là dịp các Phật tử nhớ ơn sanh thành dưỡng dục của mẹ cha. Trong ngày này, nhớ ơn mẹ, ở Nhật có tục lệ cài hoa hồng lên áo. Người nào còn mẹ được cài lên áo hoa hồng đỏ, người nào không còn mẹ thì cài hoa hồng trắng. Một vị thiền sư Việt Nam đi du học ở Nhật thấy tập quán này hay và có ý nghĩa nên du nhập tập quán này vào Việt Nam. Bài hát quen thuộc và phong trào "Bông Hồng Cài Áo" được Phật tử hưởng ứng và phổ biến rộng rãi từ đó. Tình mẹ thương con bao la như trời như biển. Nói đến tình mẹ thì không có thứ tình cảm nào đậm đà và cao quý như tình mẹ thương con. Đã có biết bao nhiêu vần thơ, bao nhiêu câu hò, điệu hát ca tụng tình mẹ thiêng liêng. Có một sự trùng hợp dễ thương là cũng vào trong những ngày giữa tháng tám này, Giáo Hội Công giáo mừng kính Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời. Có điều gì đó gần gũi, hiệp thông của những người con dân Việt khi nói về Lòng Mẹ, phải không? Trong lãnh vực, tôn giáo, chính trị, kinh tế, con người thường tìm đủ lý lẽ để phân biệt, tách rời, phe nhóm; nhưng khi trái tim lên tiếng, nhất là trái tim của người mẹ thì thường đem chúng ta gần nhau đến không ngờ. Vâng, văn hoá Việt Nam gắn liền với cuộc sống và diễn tả tình cảm con người Việt Nam rất sâu sắc, nhất là diễn tả tình mẹ con, một thứ tình cảm thiêng liêng cao quý nhất, mà không ai trong chúng ta có thể chối từ. Ngay chính Con Một Thiên Chúa Nhập Thể Làm Người cũng đã nhận lấy con đường bình thường mà trân quý ấy. Maria, người nữ Sion đã vâng phục ngay từ ngày đầu khi thiên sứ truyền tin, nhận lấy những nhọc nhằn vất vả của vai trò làm Mẹ. Mẹ đã đảm nhận trọn vẹn thiên chức cao quý nhưng không thiếu khổ đau như bất cứ người mẹ nào trong nhân loại. Trong lòng tin, người mẹ ấy đã âm thầm vâng phục, đón nhận, lắng nghe và bước theo Con của mình trong hành trình cứu độ. Cuối cùng, người nữ ấy được Thiên Chúa đoái thương cất nhắc về Trời cả hồn lẫn xác, một trong bốn đặc ân cao cả Thiên Chúa đã ban cho Mẹ. Đức tin Công giáo dạy chúng ta tin khi qua khỏi đời này, chúng ta sẽ được hưởng cuộc sống đời đời với Thiên Chúa Tình Yêu, nơi đó không còn khóc lóc thảm sầu, được chiêm ngắm vinh quang Thiên Chúa cách tỏ tường viên mãn. Maria, Mẹ của Chúa Giêsu - đã được xót thương và hưởng ân phúc này, cũng là niềm hy vọng cho tất cả mọi tín hữu chúng ta. Trong tâm tình và niềm vui ấy, Maranatha hân hoan cùng với Giáo Hội Mừng Kính Lễ Mẹ Mông Triệu với một số bài suy niệm và tìm hiểu tín điều Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời, do Đức Piô XII qua tông hiến Munificentissimus Deus, ngày 01 tháng 11 năm 1950 đã công bố. Chúa nhật XX Thường Niên tuần này, Phụng Vụ Lời Chúa nói lên sự kiên trì của người mẹ thành Canaan cầu xin cho con của mình. Qua bài Tin Mừng, cũng thế, lòng mẹ yêu thương, hy sinh, chiụ đựng luôn đóng ấn, trải dài trong những ngày tháng của đời ta, tình yêu ấy cộng vào với lòng tin của người phụ nữ đánh động lòng Đức Giêsu. Mẹ Maria của chúng ta, đang được hưởng niềm vui Phục Sinh trên trời có thể nào lãng quên con cái mình trên đường hành hương về quê trời. Trong cuộc hành hương nội tâm hay lữ hành nơi dương thế, chúng ta tin rằng có Mẹ Maria luôn cầu bầu che chở, trong niềm hy vọng sẽ được về trời với Mẹ, tín hữu chúng ta nhìn lên Mẹ như mẫu gương của lòng cậy trông, kiên nhẫn với tin yêu để chia sẻ với người, với đời tình yêu mà ta đã nhận được với lời tha thiết nguyện xin: Maranatha, lạy Chúa, xin ngự đến!
MARANATHA
|