|
Thánh THỂ cẦn phẢi trỞ nên trung tâm đỜi sỐng chúng ta… Bài giảng của Đức Thánh Cha BÊNÊĐITÔ XVI Trần Duy Nhiên dịch
----------------- [Tiếng Đức] Các bạn trẻ thân mến, Tối hôm qua, trước Thánh Thể, nơi Chúa Giêsu trở thành lương thực nâng đỡ và nuôi dưỡng đời sống tâm linh của chúng ta (x. Ga 6,35), chúng ta đã bắt đầu cuộc hành trình nội tâm để đến thờ lạy Ngài. Trong Thánh Thể, việc thờ lạy cần phải trở nên sự hiệp nhất. Khi cử hành Thánh Thể, chúng ta ở vào ‘giờ’ của Chúa Giêsu, ‘giờ’ mà Phúc Âm thánh Gioan từng đề cập. Nhờ Thánh Thể, ‘giờ’ của Chúa trở thành ‘giờ’ của chúng ta, trở thành sự hiện diện của Ngài giữa chúng ta. Cùng với các môn đệ mình, Ngài đã cử hành lễ Vượt Qua của Israel, lễ tưởng niệm biến cố mà Thiên Chúa giải thoát dân Israel để đưa họ từ nô lệ đến tự do. Chúa Giêsu thực thi các nghi thức của Israel. Ngài đọc lời chúc tụng và ngợi khen trên mẩu bánh. Nhưng sau đó, một điều mới đã xảy ra. Ngài không chỉ cảm tạ Thiên Chúa vì những công trình quá khứ của Người; mà còn cảm tạ vì Thiên Chúa tôn vinh Ngài, một sự tôn vinh sẽ trở thành hiện thực qua Thập Giá và Phục Sinh, và Ngài cũng nói với các môn đệ bằng những lời chứa chấp toàn bộ Lề Luật và các sách Tiên Tri: “Này là Mình Thầy hy sinh vì anh em. Chén này là Giáo Ước mới trong Máu Thầy”. Sau đó, Ngài phân phát bánh và rượu, đồng thời cũng trao phó cho họ sứ mệnh nói lại và làm lại mãi mãi, để tưởng niệm Ngài, điều mà Ngài đang nói và làm vào lúc ấy. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Làm thế nào Chúa Giêsu có thể trao ban Mình và Máu Ngài? Khi biến bánh thành Mình Ngài và rượu thành Máu Ngài, Ngài đón nhận trước cái chết của mình, Ngài đón nhận nơi sâu thẳm của bản thân mình và biến cái chết đó thành một hành động yêu thương. Điều mà nhìn từ bên ngoài là một hành vi bạo lực tàn nhẫn, thì tự bên trong là biểu hiện của một tình yêu trao ban đến tận cùng. Đấy là sự biến đổi bản thể được thực hiện ở phòng Tiệc Ly, nhằm khai sinh một tiến trình biến đổi, mà cùng đích là biến đổi thế giới cho đến ngày Thiên Chúa trở thành mọi sự trong mọi người (x. 1Cr 15,28). Từ xưa đến nay, tất cả mọi người, bằng cách này hay bằng cách khác, tự đáy lòng, đều khao khát một sự thay đổi, một sự biến đổi cho trần gian. Giờ đây, hành vi cốt lõi cho sự biến đổi đã trở thành hiện thực, một sự biến đổi có khả năng thực sự đổi mới thế gian: bạo lực biến thành tình yêu và như thế cái chết biến thành sự sống. Bởi lẽ hành vi ấy đã biến đổi cái chết thành sự sống, nên cái chết tự bản chất đã bị vượt qua từ thâm sâu đến độ nó không còn có thể nói lên tiếng nói sau cùng. Nếu ta dùng một hình ảnh quen thuộc, thì đây là một sự phân rã hạt nhân tự thâm sâu của hữu thể - Tình Yêu chiến thắng hận thù, tình yêu chiến thắng cái chết. Chỉ có sự bùng nổ tự cốt lõi của cái thiện thắng cái ác thì mới có thể tạo ra một phản ứng dây chuyền cho các biến đổi dần dần thay đổi thế giới. Mọi thay đổi khác chỉ xảy ra trên bề mặt và không thể cứu với được ai. Chính vì thế mà chúng ta nói đến chương trình Cứu Độ: Điều cần thiết nhất tự thâm sâu đã trở thành hiện thực, và chúng ta có thể bước vào vùng năng động ấy. Chúa Giêsu có thể phân phát Mình của Ngài, bởi vì Ngài đã tự hiến mình thực sự. [Tiếng Anh] Sự biến đổi nền tảng và đầu tiên - biến đổi bạo lực thành tình yêu, biến đổi cái chết thành sự sống - sự biến đổi ấy kéo theo những sự biến đổi khác. Bánh và rượu trở thành Mình và Máu Ngài. Tuy nhiên, sự biến đổi không được ngừng lại tại đấy, đúng hơn, chính tại điểm ấy mà sự biến đổi phải khởi đầu để đi đến viên mãn. Mình và Máu Chúa được ban cho chúng ta để chính chúng ta cũng được biến đổi. Chính chúng ta cũng phải trở nên Mình của Chúa Kitô, cùng máu cùng huyết với Ngài. Tất cả chúng ta cùng ăn một bánh duy nhất, điều này có nghĩa là tất cả chúng ta trở nên một với nhau. Chúng ta đã nói rằng, qua đó, việc thờ lạy trở thành sự hiệp nhất. Thiên Chúa không chỉ ở trước mặt chúng ta, như một Đấng Hoàn Toàn Khác. Người đang ở trong chúng ta, và chúng ta ở trong Người. Sức năng động của Người thâm nhập trong chúng ta và, từ chúng ta, sức mạnh ấy muốn truyền sang tha nhân và lan tỏa đến khắp cùng thế giới. Bữa Tiệc Ly đã thôi thúc chúng ta thực hiện một bước đi mới. Tôi thấy một hình ảnh cho bước đi ấy qua các ý nghĩa khác nhau của từ ngữ ‘thờ lạy’ trong tiếng Hy Lạp và La Tinh. Từ ngữ Hy Lạp là proskynesis, có nghĩa là một hành vi tuân phục, nhận biết Thiên Chúa là đường lối đích thực của chúng ta, và chúng ta chấp thuận bước theo lề luật của Người. Do đó, tự do không có nghĩa là hưởng thụ cuộc đời, là nghĩ rằng mình hoàn toàn độc lập, nhưng hướng theo đường lối của chân lý và thiện hảo, để rồi qua đấy, chúng ta cũng trở thành chân thực và thiện toàn. Thái độ này là thái độ cần thiết, dù cho, vào giai đoạn đầu, lòng khao khát tự do của chúng ta cưỡng lại một viễn ảnh như thế. Chúng ta chỉ có thể thực hiện thái độ ấy một cách hoàn toàn ở bước thứ hai mà bữa Tiệc Lý hé mở cho chúng ta. Từ ngữ La Tinh là ad-oratio: một sự khăng khít môi kề môi, một nụ hôn, một hành vi ôm nhau vào lòng, và rốt cục đó chính là Tình Yêu. Tuân phục trở thành hiệp nhất, vì Đấng mà chúng ta tuân phục chính là Đấng Tình Yêu. Như thế, thái độ tuân phục có một ý nghĩa, vì nó không áp đặt cho chúng ta một điều gì xa lạ, mà giải thoát chúng ta từ nơi sâu thẳm của chân tính mình. [Tiếng Pháp] Chúng ta hãy trở lại bữa Tiệc Ly. Điều mới mẻ đã xảy ra tại đấy hệ tại nơi chiều sâu mới của lời kinh chúc tụng lâu đời của Israel, một lời chúc tụng mà giờ đây trở thành một lời có sức biến đổi và cho phép chúng ta tham dự vào ‘giờ’ của Chúa Kitô. Chúa Giêsu không trao cho chúng ta sứ vụ tổ chức lại bữa tiệc Vượt Qua, mà với tư cách là một lễ kỷ niệm thường niên, ta không có quyền tổ chức theo ý mình. Ngài đã trao cho chúng ta sứ mạng tham dự vào ‘giờ’ của Ngài. Chúng ta tham gia nhờ vào lời xuất phát từ quyền năng thánh khi truyền phép - một sự biến đổi được thực hiện qua lời nguyện chúc tụng, khiến chúng ta đi vào cùng dòng chảy với dân Israel và với toàn thể lịch sử cứu độ, và đồng thời ban cho chúng ta một sự mới mẻ mà bản chất sâu xa của lời nguyện này hướng đến. Lời nguyện ấy - mà Giáo Hội gọi là ‘lời nguyện Thánh Thể’ - làm nên Thánh Thể. Đấy là một lời đầy quyền năng, có khả năng biến đổi một cách hoàn toàn mới mẻ những món quà của trần gian thành món quà tự hiến của Thiên Chúa và đưa chúng ta vào tiến trình biến đổi không ngừng. Chính vì thế mà chúng ta gọi biến cố này là Thánh Thể, dịch từ tiếng Do Thái beracha, có nghĩa là tạ ơn, ngợi khen, chúc tụng, và như thế cũng có nghĩa là một sự thay đổi xuất phát từ Chúa Giêsu: ‘giờ’ của Ngài đang hiện diện. Giờ của Chúa Giêsu là giờ mà Tình Yêu chiến thắng. Nói cách khác: chính Thiên Chúa đã chiến thắng, bởi vì Người là Tình Yêu. Giờ của Chúa Giêsu có thể trở thành giờ của chúng ta, và sẽ trở thành như vậy, nếu chính chúng ta, qua việc cử hành Thánh Thể, chúng ta để mình cuốn theo tiến trình biến đổi mà Chúa đã dự kiến. Thánh Thể cần phải trở nên trung tâm đời sống chúng ta. Không phải vì muốn phô trương hay vì khao khát quyền lực mà Giáo Hội dạy chúng ta rằng Thánh Thể là một thành phần của ngày Chúa Nhật. Sáng ngày Phục Sinh, trước tiên là các phụ nữ, rồi đến các môn đồ, đã được hồng ân nhìn thấy Chúa. Kể từ đấy, họ biết rằng ngày đầu tiên trong tuần, ngày Chúa Nhật, sẽ là ngày của Ngài, Ngày của Chúa Kitô. Ngày khởi đầu cho công trình tạo dựng nay trở thành ngày đổi mới công trình tạo dựng. Tạo dựng và cứu độ đi đôi với nhau. Chính vì vậy mà Chúa Nhật quan trọng đến như thế. Quả là tốt đẹp khi mà hiện nay, trong nhiều nền văn hóa, ngày Chúa Nhật là một ngày nghỉ việc hoặc, cùng với ngày thứ bảy, nó trở thành một ‘week-end’ nghỉ việc. Tuy nhiên, thời gian nghỉ việc này sẽ trống rỗng nếu Thiên Chúa không hiện diện. Các bạn trẻ thân mến! Đôi khi, trong giai đoạn đầu, có thể rất bất tiện khi phải dự kiến giờ tham dự thánh lễ trong chương trình ngày Chúa Nhật. Nhưng nếu các bạn quả quyết thực hành, các bạn sẽ thấy rằng chính thánh lễ sẽ trở thành trung tâm đúng nghĩa cho ngày nghỉ. Đừng để mình xao lãng Thánh Lễ ngày Chúa Nhật, và hãy giúp người khác khám phá Thánh Lễ. Bởi vì niềm vui mà chúng ta cần toát ra từ đấy, nên chúng ta cần phải học cách hiểu rõ thánh lễ ngày càng sâu sắc hơn, chúng ta cần học cách yêu mến thánh lễ. Chúng ta hãy cam kết thực hiện điều này, và đó là một điều đáng bỏ công! Hãy khám phá sự phong phú sâu xa của phụng vụ Giáo Hội và sự cao cả đích thực của phụng vụ thánh: chúng ta không tổ chức lễ hội cho chính mình, nhưng trái lại chính Thiên Chúa hằng sống tổ chức lễ hội cho chúng ta. Khi yêu mến Thánh Thể, các bạn cũng tái khám phá bí tích Giao Hòa, qua đó lòng nhân hậu đầy xót thương của Thiên Chúa luôn giúp các bạn thực hiện một khởi điểm mới cho cuộc đời. [Tiếng Ý] Ai đã khám phá Chúa Kitô thì phải đưa người khác đến với Ngài. Ta không thể giữ một niềm vui lớn cho riêng mình. Cần phải loan truyền niềm vui ấy. Trên những vùng đất bao la của thế giới, hiện nay người ta quên Thiên Chúa một cách lạ kỳ. Có vẻ như không có gì thay đổi cả dù cho Thiên Chúa không có mặt. Nhưng đồng thời, có một cảm thức thất vọng, bất mãn đối với mọi sự và mọi người. Ta chỉ còn có thể phàn nàn: Cuộc sống không thể nào như thế này được! Đúng như vậy! Thế là cùng với việc quên Chúa, xuất hiện hầu như một cuộc bột phát các tôn giáo. Tôi không muốn phê phán tất cả mọi điều trong xu hướng này. Có thể cũng có một niềm vui chân thành trong việc khám phá. Nhưng trong bối cảnh này, tôn giáo gần như trở thành một sản phẩm tiêu thụ. Ta chọn điều mình thích, và một số người biết cách trục lợi từ các sản phẩm ấy. Nhưng tôn giáo mà người ta tìm kiếm như một ‘trò tiêu khiển’ thì cuối cùng không giúp được gì cho ai cả. Tôn giáo ấy quả tiện lợi, nhưng vào giờ phút khủng hoảng, nó bỏ mặc ta một mình. Hãy giúp con người phát hiện lại ngôi sao đích thực chỉ đường cho chúng ta: ấy là Chúa Giêsu Kitô. Chúng ta cũng vậy, chúng ta hãy tìm cách biết Ngài càng ngày càng hơn để có thể dẫn đưa người khác đến với Ngài với đầy sức thuyết phục. Chính vì thế mà nhất thiết ta phải yêu mến Thánh Kinh và, do đó, phải biết đức tin của Giáo Hội, một đức tin mở cửa để ta hiều ý nghĩa của Thánh Kinh. Chính Thánh Thần hướng dẫn Giáo Hội trong một đức tin ngày càng lớn mạnh, và chính Ngài đã ban đức tin và làm cho đức tin ấy càng ngày càng đi sâu vào chân lý (x. Ga 16,13). Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã thực hiện một công trình tuyệt vời, qua đó đức tin lâu đời đã được giải thích một cách tổng hợp: cuốn Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo. Bản thân tôi, gần đây, tôi cũng đã giới thiệu một bản Tóm Lược cuốn Giáo Lý đó, một bản tóm lược được soạn thảo do lời yêu cầu của cố Giáo Hoàng. Đấy là hai cuốn sách căn bản mà tôi khuyên tất cả các bạn đọc. [Tiếng Tây Ban Nha] Dĩ nhiên, các cuốn sách mà thôi thì chưa đủ. Hãy xây dựng những cộng đoàn đặt nền tảng trên đức tin! Suốt mấy thập niên vừa qua xuất hiện những phong trào và cộng đoàn mà sức mạnh của Phúc Âm tỏa rạng một cách mạnh mẽ. Hãy tìm kiếm sự hiệp thông trong đức tin bằng cách đồng hành với nhau trên con đường thực thi cuộc hành hương vĩ đại mà các Đạo Sĩ Phương Đông là những người đầu tiên chỉ đường cho chúng ta. Tính tự phát của các cộng đoàn mới là điều quan trọng, nhưng điều cũng quan trọng như thế, ấy là phải gìn giữ sự hiệp thông với Giáo Hoàng và với các Giám Mục. Chính các ngài bảo đảm rằng ta không tìm kiếm trên những lối đi riêng tư, trái lại, ta sống trong một đại gia đình của Thiên Chúa, mà Chúa Kitô đã thiết lập nên với mười hai Tông Đồ. [Tiếng Đức] Một lần nữa, tôi trở về với Thánh Thể. “Bởi lẽ chỉ có một tấm bánh, nên chúng ta tuy nhiều người, cũng chỉ là một thân thể” như lời thánh Phaolô (1 Cr 10,17). Qua đó, ngài muốn nói rằng: Bởi lẽ chúng ta rước lấy cùng một Chúa và Ngài đón tiếp và thu hút chúng ta trong Ngài, chúng ta cũng trở thành một với nhau. Điều này cần được thể hiện trong cuộc sống. Điều này cần được bộc lộ qua khả năng thứ tha. Điều này cần được thể hiện qua tinh thần nhạy cảm đối với nhu cầu người khác Điều này cần được thể hiện qua tinh thần sẵn sàng chia sẻ. Điều này cần được thể hiện qua việc dấn thân đến với tha nhân, người ở cạnh mình cũng như người ở thật xa trong không gian, nhưng vẫn nhìn mình thật gần. Hiện nay, có nhiều hình thức phục vụ không công, những kiểu mẩu tương trợ, mà xã hội chúng ta đang cần gấp. Ví dụ, chúng ta không nên bỏ mặc những người cao niên trong cô đơn, chúng ta không nên tránh xa những người đau khổ mình gặp trên con đường. Nếu chúng ta suy nghĩ và nếu chúng ta muốn sống hiệp thông với Chúa Kitô, thì mắt chúng ta sẽ mở ra. Bấy giờ, chúng ta không cam lòng sống một cách vô vị, chỉ lo nghĩ đến bản thân mình, mà chúng ta sẽ nhanh chóng nhận thức rằng nếu ta trở nên hữu ích và sẵn sàng với tha hơn thi vô cùng tốt đẹp hơn là chỉ lo đến những thứ dễ dãi mà người ta đem đến cho mình. Tôi biết rằng các bạn, với tư cách là giới trẻ, các bạn khao khát thực hiện những điều trọng đại, các bạn muốn dấn thân để xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn. Hãy bày tỏ cho mọi người thấy khát vọng đó, hãy bày tỏ cho thế giới thấy, một thế giới đang chờ đợi chứng tích ấy nơi các môn đệ Chúa Giêsu Kitô để rồi có thể phát hiện, trước hết là qua tình yêu của các bạn, ngôi sao mà chúng ta đang bước theo, với tư cách là những tín hữu trung thành. Chúng ta hãy tiến bước cùng với Chúa Kitô và sống cuộc đời mình như những người tôn thờ Thiên Chúa một cách đích thực! Amen!●
|