Thư Tòa Soạn

 

Kính thưa Quý độc giả,

Nhân Mùa Tựu Trường năm nay, tác giả Huy Phương đã viết một bài thật cảm động, xin được trích và chia sẻ với độc giả

“Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh...” Phải rồi ngày ấy đã xa. Trong chúng ta không ai không có một kỷ niệm của buổi tựu trường và những ngày thơ ấu, tuổi học trò. Những câu văn đầy nhạc, dịu dàng như thơ, trích từ những trang sách của Thanh Tịnh mà trong chúng ta, ai cũng thuộc nằm lòng. Rồi mẩu chuyện “Ngày khai trường” trong tập sách “Tâm Hồn Cao Thượng” của nhà giáo Hà Mai Anh dịch từ Edmond de Amicis, mà những người cao niên ngày nay vẫn còn nhớ: “Hôm nay là ngày khai trường. Mấy tháng Hè đã thoáng qua như giấc mộng. Sáng nay mẹ tôi đưa tôi vào trường Ba-Lệ-Tư để ghi tên lên lớp Ba.” Hay lên những lớp trung học với những trang sách của Anatole France, nói về mùa tựu trường: “Je vais vous dire, ce que me rappelle tous les ans...” để chúng ta không quên, bên trời Tây, cậu bé học trò, vai mang cặp sách, tung tăng đi qua khu vườn Luxembourg khi những ngọn lá vàng rơi trên vai những pho tượng trắng... Những năm về sau, thời thế đã đổi thay, những ngày chuẩn bị đến trường, được mẹ may cho bộ áo quần mới, được mua những cuốn tập mới, hãnh diện, cặm cụi lấy tờ báo có tranh ảnh màu bao lại từng cuốn một, nắn nót đề tên, lớp và môn học trên những cái nhãn tập (étiquettes)...Hạnh phúc thay là những ngày ngồi trên ghế nhà trường. Khi tôi phải bỏ học để ra đời sớm, tôi vẫn thường nằm mơ thấy mình về ngồi trong lớp học ấy, với bạn bè và thầy giáo của những ngày tháng cũ. Ðó là tuổi học trò, tuổi hoa niên, tuổi thanh xuân, tuổi thần tiên, tuổi kẹp tóc, tuổi ô mai... thứ tuổi quí giá nhất của một đời người, mà ngày nay như dòng sông cũ đã trôi đi biền biệt.

Vậy mà đời nay có những đứa trẻ không hề có thứ tuổi ấy bao giờ. Hiến pháp của nhiều nước nghèo đói, lạc hậu trên quả đất này bao giờ cũng có ghi vấn đề cưỡng bách giáo dục, nhưng cơm không có ăn, áo quần không có mặc, gia đình ở trong những căn nhà đóng bằng những tấm ván thùng ngay trên nghĩa địa thì lấy đâu ra cái “Buổi mai hôm ấy...” Ðời cha thất học kiếm cơm ven sông rạch, đời con không được đến trường, hằng ngày đi lang thang từ những đống rác này qua những đống rác khác để tìm cho đủ bữa cơm, lấy đâu có những “Buổi mai đầy sương thu và đầy gió lạnh...”

...Nhìn lại đất nước Hoa Kỳ, cơn bão Katrina trong vùng vịnh Mexico năm nay đã thổi tan đi niềm vui tựu trường của những đứa trẻ ở nhiều thành phố tại đây. Bây giờ, sau lễ Lao Ðộng, trường còn ngập nước, trốc mái, sách vở hóa thành bùn đất, thầy cô, bạn bè chia lìa, tan tác, kẻ mất người còn, những đổ vỡ không biết bao giờ mới hàn gắn lại được. Nhiều niềm hạnh phúc thật đơn giản nhưng không phải trên đời này ai cũng có được như ai.”

Đồng cảm với những chia sẻ trên, Maranatha cũng tự hỏi, phải chăng, chính vào lúc mà những niềm hạnh phúc thật đơn giản nhưng không phải trên đời này ai cũng có được như ai thì con người được mời gọi mở trái tim ra mình để sống tử tế với nhau hơn, để bù đắp phần nào sự thiếu thốn của những người bất hạnh quanh mình.

Trận bão Katrina vẫn là nỗi bàng hoàng cho dân chúng ở 3 tiểu bang miền Đông Hoa Kỳ, Louisiana, Mississippi và Alabama. Nước vẫn còn ngập trong thành phố New Orleans, một số đông dân cư ở đây vẫn không muốn rời bỏ căn nhà của mình dù được khuyến cáo nguy hiểm về sức khoẻ. Nhiều biến cố chính trị, xã hội quan trọng khác đang diễn ra ở Hoa Kỳ hoặc thế giới đang bị lu mờ trước những thông tin và hình ảnh về hậu quả của trận cuồng phong Katrina. Thiệt hại do cơn bão này ước tính lên đến hơn 100 tỷ Mỹ kim, số người thiệt mạng chưa được tổng kết nhưng ước lượng phải trên 10,000 người. Biết bao cảnh nhiễu nhương đã xảy ra trong những ngày này. Vất vả, thiếu thốn, suy sụp tinh thần, hoang mang trước tương lai vô định, nỗi đau của những con người bị bứng ra khỏi cuộc sống bình thường êm ả trước đây...đó là những hình ảnh thường xuyên trên các thông tin hàng đầu hiện nay tại Hoa Kỳ. Những gì Mother Nature -  Mẹ Thiên Nhiên đã bỏ sót lại sau trận cuồng phong thì human nature – con người - với bản chất  thật lộ ra khi lâm vào cảnh túng thiếu – đã ra tay: cướp bóc, hôi của, bạo lực, phản ứng chậm chạp của chính quyền, thêm vào đó những bất công xã hội vì màu da, vì giàu nghèo chênh lệch bấy lâu chìm khuất nay cũng nổi lên sau cơn bão lụt. Đau lòng quá, xót xa quá, cơ cực quá bạn ơi…Tuy vậy, một mặt khác của human nature ấy - bản chất con người với phần thiện hảo vẫn sáng lên, rực cháy để đốt lên ngọn lửa hy vọng trong những cơ cực của hoàn cảnh hiện nay.  Các tổ chức thiện nguyện, nhiều cơ quan tôn giáo đã tiếp tay cứu trợ, biết bao người đã và đang mở rộng lòng mình ra trong nỗ lực của mình, nhiều quốc gia đóng góp cho Hoa Kỳ, cả những nước không lấy gì làm giàu có, dư dả cũng đóng góp vật chất và phương tiện cứu trợ. Một số đồng bào Việt Nam ở những nơi bị thiên tai tàn phá đã được nhiều cá nhân, gia đình, tổ chức tôn giáo, nhà dòng, chùa chiền, tu hội, giáo xứ bạn đón tiếp, cưu mang. Qua những tai họa của thiên tai, bất hạnh, phải chăng đã là cơ hội để con người biết sống tử tế hơn, thương yêu, đùm bọc nhau hơn. Qua những nghĩa cử cao quý này chúng ta thấy được nhân loại đang cùng chia sẻ nỗi đau chung, cùng nhau xây dựng lại một thế giới tốt đẹp hơn.

            Trong tâm tình hy vọng vào lòng tốt của con người, vào trời mới đất mới, vào tình yêu của Đức Kitô Phục Sinh như Cố Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận đã chọn cho mình như linh đạo của người kitô hữu được nhắc lại trong ngày lễ giỗ mãn tang sắp tới đây, sẽ là nhắc nhở cho người tín hữu chúng ta khi phải đối diện với những khó khăn của cuộc đời.  Tin tưởng vào Lời Chúa vẫn là kim chỉ nam cho người tín hữu, Thiên Chúa tình yêu vẫn hiện diện và đồng hành với con người hữu trong bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta cùng khẩn nguyện: Maranatha: Lạy Chúa, xin ngự đến!

MARANATHA

Trở về Muc Lục