|
HÃY THỰC THI SỰ LÀNH! (Bài Suy Niệm Giúp Tĩnh Tâm Linh Mục tại Một Giáo Xứ) Lm. Vũ Xuân Hạnh Nếu có ai hỏi, tôi sợ điều gì nhất, tôi sẽ trả lời tức khắc: Sự dữ! Vì thế, tôi mong sự lành, mong tha thiết. Tôi thường xin Chúa ban cho tôi bình an, và giải thoát sự dữ trong lòng tôi, giải thoát sự dữ xung quanh tôi, giải thoát những hình thức nô lệ của tội, vì tội cũng là sự dữ. Thời gian gần đây, ngay những năm đầu của thế kỷ mới, sự dữ cứ liên tục gia tăng. Lòng người càng khiếp sợ khi sự dữ như trêu ngươi, càng xảy ra mọi nơi, mọi thời gian, trên không trung, trên mặt đất, cũng như dưới lòng đất, lòng biển... Đáng khiếp sợ hơn, khi sự dữ ấy lại chất chứa trong lòng người, biến lòng người không còn một chút lương tâm, mà chỉ là tà tâm. Và khiếp sợ hơn nữa, khi tà tâm liên kết với nhau, không còn ở mức độ bộc phát, không còn mang hình thức lẻ tẻ, nhưng đã biến thành những tổ chức quy mô cả thế giới, biến thành cả một mạng lưới giăng mắc khắp nơi, và biến thành cả một thứ chủ nghĩa như chủ nghĩa diệt chủng, chủ nghĩa khủng bố. I. TỪ NHỮNG THÔNG TIN. Từ các phương tiện truyền thông, có những lúc ta cảm thấy lạc quan vì nhận ra sự lành nhiều hơn sự dữ. Nhưng hôm nay thì khác. Không biết tôi có bi quan quá không khi dám nói rằng, có lúc lại cảm nhận sức mạnh của sự dữ, sự công phá của sự dữ dường như không có dấu hiệu suy yếu, ngược lại cứ gia tăng. Năm 2001, cả thế giới kinh hoàng vì vụ tấn công tòa nhà tháp đôi của nước Mỹ, rồi sau đó là hai cuộc chiến đổ vào Apganistan và Iraq cho cái gọi là ‘chống khủng bố, bảo vệ sự bình an.’ Thật trớ trêu và nghịch lý, sự lành và cuộc sống bình an đâu không thấy, chỉ thấy sự dữ càng tiếp tục lấn át dữ dội. Bởi hai cuộc chiến được xem là kết thúc thật, nhưng bình an vẫn còn ở xa lắm. Các thế lực của sự dữ bị đẩy lùi vào bóng đen, chứ không phải bị tiêu diệt. Từ trong bóng đen, khó ai kiểm soát, khó ai ngờ được sự hiện diện của nó ở chỗ nào, vì các thế lực ấy không ngừng leo thang giết hại sự sống, phá hủy tài sản của thế giới. Người ta còn chưa thể quên cuộc tấn công đẫm máu trên đảo du lịch Bali ở Iđônêxia, thì đã phải bàng hoàng trước những vụ bắt làm con tin cả một nhà hát và gài bom phá hủy cả một trường học toàn những em học sinh vô tội tại Nga. Mới năm ngoái, cả thế giới lại tiếp tục sửng sờ bởi các thế lực của sự dữ, một lần nữa tấn công và giết chết rất nhiều khách du lịch trên một đảo du lịch tại Aicập. Cho đến nay, người Aicập lại chìm trong nỗi đau vì nghe tin Đại sứ của họ tại Iraq, ông Ihab al-Sherif bị bắt cóc, đã bị sát hại. Mấy ngày qua lại tiếp tục nghe tin nhiều vùng đất của họ bị tấn công. Càng đau lòng hơn, khi cả thế giới được tin, liên tiếp nhiều vụ nổ ngay ở thủ đô Luân Đôn của nước Anh, quốc gia được coi là có mạng lưới tình báo tốt. Vậy mà trong vụ giết người kinh hoàng này, họ cũng bị khóa chặt, bị tê liệt. Vì thế, đã để sự dữ thảm sát sự sống của người lành cách tàn nhẫn. Sự dữ phát sinh từ lòng người vẫn cứ tiếp diễn không ngừng. Sự dữ ấy đáng sợ không cùng. Những sự kiện kể trên chỉ là những sự kiện nổi cộm. Cho đến nay, chúng ta càng cảm nhận những nỗi đau đớn quặn thắt tâm hồn, bởi vẫn còn đó quá nhiều người vôi tội bị khủng bố, bị bắt cóc, bị xử tử dã man. Sự dữ càng ngày càng nguy hiểm, càng đáng kinh tởm. Nó không dừng lại ở mức độ vượt ra ngoài rào cản của đạo đức, của chân tâm, nhưng càng ngày càng tiến xa vào bóng tối phi đạo đức. Trước những sự dữ kinh hoàng, có sức tàn phá thảm khốc, chúng ta hãy cùng đồng cảm với vị Cha Chung của Giáo Hội: “Trong khi chúng ta và rất nhiều người khác đang thực hành những nỗ lực lớn, nhằm làm vơi đi những đau khổ của rất nhiều người trên thế giới, và trong khi các chính quyền đang nhóm họp để đi đến một sự thỏa thuận cả về sự bảo vệ và sự duy trì sự sống con người. Thật là một đau buồn và lo lắng lớn dành cho những ai có thể dễ dàng tiêu diệt những gì mà rất nhiều người đang cố gắng duy trì. Những lời nguyện cầu của chúng ta phải dành cho hòa bình, công lý và tái canh tân sự hiểu biết về hồng ân sự sống.” (Đức Bênêđictô XVI, giờ kinh Truyền Tin trưa Chúa nhật 10.7.2005). II. PHÁT SINH TỪ LÒNG NGƯỜI, SỰ DỮ CÀNG GÂY ĐAU ĐỚN. Có hai thứ sự dữ. Tôi tạm phân biệt: Sự dữ khách quan và sự dữ chủ quan. Sự dữ khách quan là sự dữ đến từ bên ngoài bản thân ta. Ví dụ, đối với các nạn nhân của nhiều vụ bắt cóc, khủng bố, họ chỉ là những kẻ bị sự dữ giáng xuống bản thân mình. Họ hoàn toàn thụ động, không hề hay biết gì cho đến lúc sự dữ bất ngờ ập đến. Còn sự dữ chủ quan là sự dữ đáng kinh hoàng, phải loại trừ. Ví dụ, những kẻ chủ mưu đã giáng trên nhân loại những điều ác độc không thể tưởng tượng. Chính họ đã lập nhóm, lập kế hoạch, móc nối, đổ tiền của để chỉ nhắm một việc: giết người. Dù sự dữ nào thì cũng là sự dữ, cũng nguy hiểm và đều đáng sợ. Nhưng sự dữ chủ quan càng đáng sợ hơn, đáng lên án và phải tránh xa càng nhiều, càng tốt. Chính nóù là sự dữ tàn nhẫn xâm chiếm chính tâm hồn và thống trị trong lòng người, biến họ thành nô lệ của nó. Đó là sự dữ do chính con người tra tay thực hiện. Bởi đó ta cũng có thể gọi sự dữ chủ quan là sự dữ chủ động. Mà vì do chủ động thực hiện điều dữ, sự dữ chủ quan, bởi đó, càng nhức nhối tâm can, càng đáng lên án. Sự dữ ấy gây nên nỗi đau đớn tột cùng không chỉ đối với các nạn nhân và tất cả những ai có liên quan, mà còn là nỗi đau của cả nhân loại có lương tâm. Đau đớn, nhưng không biết phải làm sao, không biết phải tỏ thiện chí đến mức độ nào để bớt đi nỗi đau do sự dữ xuất phát từ lòng người man rợ. Đã đau đớn, vậy mà ngày càng chứng kiến sự dã man cứ xảy đến, cứ leo thang, lại càng làm chúng ta đau đớn hơn. Nhưng Sự dữ, sự xấu ấy đâu chỉ là sức mạnh tấn công và giết chết sự sống nhân loại, làm tổn thất vật chất, gây hoang mang, giết chết sự bình an, mà còn là sức mạnh tấn công trực tiếp vào niềm tin của con người, làm cho nhân loại sống trong khủng hoảng của sự lo sợ liên tục kéo dài, không còn tin vào ai, cũng không tin bất cứ cái gì. Nó còn là mối đe dọa tất cả sự tương giao giữa người với người, tất cả niềm hy vọng vào sự chiến thắng của cái thiện, và mọi giá trị tinh thần khác, mà không ai có thể lường hết được. Nặng nề hơn, những cuộc tấn công kinh hoàng của sự dữ, dần dà có thể làm xói mòn sự quan tâm, lòng bác ái của mọi người. Bởi cái gì nghe mãi sẽ nhàm, lo lắng hoài rồi cũng đến lúc ngán ngẫm. Tâm trạng có thể coi là ‘bị bão hòa’ ấy sẽ làm cho lòng người trở nên dửng dưng, nguội lạnh, thậm chí cái bất thường của sự chết, sự dữ, vì cứ xảy ra liên tục, tự dưng trở thành bình thường lúc nào không hay trong suy nghĩ của từng cá nhân, nguy hiểm hơn, của cả tập thể. Nếu nhân loại nói chung, mỗi Kitô hữu nói riêng, không biết cảnh giác, để ngay từ hôm nay, tự đào tạo lương tâm của mình nhạy bén hơn, lâu bền hơn, chắc chắn tình trạng sự dữ lên ngôi càng nguy hiểm hơn, đáng sợ hơn. Nguy hiểm và đáng sợ không cùng. Nhất là đối với các Kitô hữu, có Chúa Kitô làm chuẩn mực sống và Lời của người làm thước đo luân lý cho mỗi hành vi, mỗi nếp nghĩ, nếp sống của mình. Họ được mời gọi soi rọi lòng mình cho hợp với Chúa Kitô và Lời của Người, để đào tạo lương tâm, nhằm có thể mang lại sự lành, góp phần xoa dịu nỗi đau của thế giới, làm cho cuộc sống, tưởng chừng như sự dữ đang phát huy sức mạnh, vẫn còn đó rất nhiều điều tốt đơm những kết quả tốt là chính tâm hồn người tín hữu. Vì thế, hãy nên giống Chúa Kitô: hãy trao ban sự lành. III. CHIA SẺ VÀI THỰC HÀNH CỤ THỂ ĐỂ CẦU NGUYỆN. Giống như Đức Thánh Cha, cùng nhiều anh chị em khác trong Giáo Hội và thế giới, khi nhận ra khuôn mặt đen tối đến mức sợ hãi của sự dữ, tôi đã cầu nguyện. - Tôi đọc kinh Lạy Cha và lặp lại chính lời Chúa Giêsu dạy để xin Người, xin Thiên Chúa đừng để chúng ta sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng ta khỏi sự dữ. Tôi xin Chúa cho chúng ta đứng bên ngoài những cám dỗ dấn thân cho sự dữ, đồng thời học biết sự cao cả của hồng ân sự sống để dấn thân tích cực cho sự sống, phục vụ và mang lại sự lành. Tôi xin Chúa hãy cứu tôi thoát mọi sự dữ, nhất là sự dữ chủ quan. Vì nó có thể biến tôi thành con thiêu thân, nặng hơn, thành tên nô lệ phục vụ sự dữ. Sốt sắng đọc kinh Lạy Cha, tôi cũng xin Chúa, gìn giữ thế giới, gìn giữ Giáo Hội và mọi người luôn được bảo vệ bởi những sự lành. - Trong thánh lễ, có nhiều lần chủ tế nguyện chúc: ‘Chúa ở cùng anh chị em,’ hoặc ‘bình an của Chúa ở cùng anh chị em,’ hoặc ‘anh chị em ra về bình an’, Nhất là mỗi lần cùng cả cộng đoàn phụng vụ cất cao lời cầu nguyện: ‘Lạy Cha chúng con ở trên trời’, tôi không chỉ cầu xin cho tôi, cho cộng đoàn dân Chúa, không chỉ cầu cho những người tôi biết mặt, biết tên, nhưng là cho tất cả mọi người, cho Giáo Hội, cho thế giới, đặc biệt là cho tâm hồn mỗi một người, được giải thoát khỏi sự dữ, thoát khỏi mọi ảnh hưởng của sự dữ, và hưởng nhờ bình an của Chúa. Bởi thánh lễ là nguồn bình an, đặc biệt là nguồn bình an nội tâm cho những ai ‘thiện tâm.’ Nói như thế, để cho thấy, nguồn bình an là vô cùng cần thiết. Sự dữ càng leo thang bao nhiêu, càng nguy hiểm bao nhiêu, bình an lại càng cần gấp bội bấy nhiêu. Sự dữ là điều ghê sợ, đáng ghê sợ không cùng. Bình an là điều ai cũng mong đợi. Niềm mong đợi bình an nơi lòng người lớn đến mức không có rào cảng, không có biên giới. Vậy mà bình an lại quá mong manh, lại bị chính lòng người chà đạp. Sự dữ hiện nguyên hình là con ác quỷ hung ác nhất, xấu xa nhất, liên tục đe dọa sự sống loài người, làm băng hoại đạo đức xã hội, là kẻ thù số một của lương tâm ngay chính, điều mà trong kinh Vinh Danh, Giáo Hội gọi là ‘Người Thiện Tâm.’ - Tôi xin Thánh Thể và Thánh Tâm Chúa Giêsu, biểu tượng của Tình yêu Thiên Chúa đối với cả thế giới này, hãy tiếp tục tỏ lòng thương xót thế giới, và uốn nắn lòng người nên ngay thẳng, để không còn gieo rắc chết chóc, gieo rắc sự mất bình an, nhưng là mang lại hoa trái của những điều tốt lành. - Tôi bắt chước thánh Đaminh, phó thác nền hòa bình thế giới cho chuỗi Mân côi dâng kính Đức Trinh Nữ. Vì nếu ngày xưa, thánh Đaminh kêu gọi lần chuỗi để xin ơn bình an, thì ngày hôm nay, tôi tin Đức Mẹ, Đấng được tôn vinh là Nữ Vương Hòa Bình, sẽ tuôn đổ ơn bình an từ nguồn bìn an là chính Chúa Kitô, Con của Mẹ. - Sau hết, tôi suy niệm dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng lúa tốt (Mt 13, 24-43) để cầu nguyện cho những kẻ say máu, bị coi là mất hết lương tri, mất hết tính người, đêm ngày gieo rắc nỗi chết chóc, nỗi sợ hãi khắp nơi. Tôi nghĩ hình ảnh cỏ lùng là sự dữ đã bị gieo vào ruộng lúa tốt là niềm bình an, là thế giới của sự lành mà nhân loại rất cần. Bởi nếu cỏ vẫn chỉ là cỏ. Nó không thể lột xác để trở nên cành hoa thơm trên đồi cao, thì lòng người lại khác. Lòng người không phải là cỏ dại. Từ trong sự thối tha của vũng bùn tội lỗi, họ có thể ‘lột xác,’ để nên hương hoa ngọt ngào, vươn tới những sự lành, sự thánh thiện. Làm sao lòng người trở nên tốt đẹp, và biết trao ban sự lành, đó là trăn trở của tôi, nhưng chắc chắn cũng là nỗi băn khoăn của mọi người. Vậy những ai đang ngày đêm mê man trong sự giết chóc hãy lắng nghe tiếng khóc của nhân loại, lắng nghe con tim của mọi người đang đập những nhịp đập đầy thổn thức, ai oán và nhìn vào nỗi khiếp đảm sợ hãi của mọi người mà tự bay lên khỏi hố sâu tội lỗi, để nhân loại bình an, cuộc sống êm ấm, thế giới tràn đầy sự lành! Xin hãy thực thi sự lành. Hãy loại trừ sự dữ ngay trong lòng mình. IV. LINH MỤC HÃY SỢ SỰ DỮ! Mỗi lần giơ tay ban phép lành, Linh mục là người trao ban bình an của Thiên Chúa cho anh chị em. Đặc biệt, trong bí tích giải tội, không chỉ trao ban bình an, khi dùng tác vụ của Hội Thánh, cùng với việc trao ban bình an, linh mục còn là người xua trừ sự dữ khỏi tâm hồn anh chị em. Điều đó cũng có nghĩa là linh mục giải thoát anh chị em của mình ra khỏi sự dữ, khỏi mọi hình thức nô lệ của nó. Dù vậy, ta vẫn dám khẳng định chắc rằng, sau khi nhân danh Thiên Chúa tha tội cho anh chị em, hiểu theo một nghĩa rộng nào đó, linh mục là tác giả của sự giải thoát, có thể là kẻ không chất chứa sự lành, ngược lại, chất chứa cả một hố sâu thăm thẳm đầy sự dữ, tội lỗi ngay trong chính tâm hồn mình? Bởi bên cạnh rất nhiều linh mục ngày đêm vươn tới sự lành, lo vun bồi, tưới bón để ơn gọi của mình phong phú hơn, thánh thiện hơn, thì đâu đó vẫn còn những bóng tối của sự dữ thống trị tâm hồn linh mục. Nó biến họ thành những kẻ thích xoi mói, thích gieo tiếng xấu, thích nịnh bợ bề trên, xem thường anh em và những người cùng sống, cùng làm việc, cùng chia sẻ gánh nặng mà chính mình phải mang vác trước. Hoặc chính linh mục lại hạ danh dự, ganh ghét, dèm pha anh em linh mục với nhau nói riêng và anh chị em xung quanh nói chung. Tệ hại hơn, chính anh em linh mục chẳng những không thể tha thứ, lại rắp tâm nuôi lòng thù và muốn trả thù một điều gì đó, một ai đó đã gây ra điều bất lợi cho mình. Linh mục cũng chính là người có thể kéo bè, lập nhóm, a dua theo những thế lực khác nhau, không nhằm giới thiệu Chúa Kitô, hay xây dựng những cộng đoàn yêu thương và cầu nguyện, nhưng hoàn toàn ngược lại, chỉ nhắm củng cố và tạo thêm sức mạnh quyền lực, sức mạnh phòng thủ của riêng bản thân. Linh mục cũng có thể lợi dụng chức vụ linh mục của mình tìm kiếm lợi nhuận, tìm kiếm những giá trị vật chất. Nếu không tự đào tạo ơn gọi và lương tâm từng ngày, họ có thể cũng bon chen, cũng mưu toan tính toán như bao nhiêu tật xấu của nhiều anh chị em sống giữa đời. Nếu không lo tích trữ sự lành, lại để những sự dữ ấy tự do thống trị, linh mục sẽ trở thành kẻ nguy hiểm, bởi họ đi những bước rất dài trong sự xa cách ba lời khuyên Phúc Âm đã từng thề hứa trong ngày chịu chức: vâng lời, khó nghèo, khiết tịnh. Ơn thánh hiến mà bị lạm dụng, có khác chi lời tiên tri Êgiêkiel cảnh báo từ rất xưa: ‘Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này: Khốn cho các mục tử Israel, những kẻ chỉ biết lo cho mình! Nào mục tử không phải chăn dắt đàn chiên sao? Sữa các ngươi uống, len các ngươi mặc, chiên béo tốt thì các ngươi giết, còn đàn chiên lại không lo chăn dắt. Chiên đau yếu, các ngươi không làm cho mạnh; chiên bệnh tật, các ngươi không chữa cho lành; chiên bị thương, các ngươi không băng bó; chiên đi lạc, các ngươi không đưa về; chiên bị mất, các ngươi không chịu đi tìm. Các ngươi thống trị chúng một cách tàn bạo và hà khắc.’ (Ed 34, 2- 4). Ơn thánh hiến mà bị lạm dụng, phải chăng rất giống lời cảnh báo trong sách tiên tri Isaia dành cho sự đen tối và tội lỗi của Babylon: ‘Chính ngươi đã tự nhủ: 'Ta sẽ lên trời: ta sẽ dựng ngai vàng của ta trên cả các vì sao của Thiên Chúa; ta sẽ ngự trên núi Hội Ngộ, chốn bồng lai cực bắc. Ta sẽ vượt ngàn mây thẳm, sẽ nên như Đấng Tối Cao'. Nhưng ngươi lại phải nhào xuống âm phủ, xuống tận đáy vực sâu. Ngươi bị liệng ra khỏi mồ, như một mầm non ghê tởm, nằm trong đám người chết vì gươm đâm, trên những phiến đá dưới vực thẳm, tựa thây ma bị người ta giày xéo.’ (Is 14, 13-19). Ơn gọi thánh hiến và chính đời linh mục của mình mà để xảy ra như thế thì thật là bi đát, thật nguy hiểm cho Hội thánh của Chúa và xúc phạm danh Chúa. Là linh mục của Chúa, anh em chúng ta hãy nuôi dưỡng một lối sống lành mạnh. Hãy theo đuổi ơn gọi nên thánh suốt đời, đó là điều mà chính Chúa Giêsu đã dạy: ‘Các ngươi hãy nên thánh thiện, như Cha các ngươi trên trời là Đấng thánh thiện. (Mt 5, 48). Trên hết hãy gieo sự lành. Xin đừng gieo sự dữ! Đừng gieo vào lòng, vào đời sống anh chị em. Đừng gieo nơi chính tâm hồn mình ‘Hãy sợ sự dữ!’ V. VẤN TÂM. Nơi đâu có yêu thương, nơi đó có bình an. Vì thế, để cưu mang sự lành, loại trừ sự dữ, loại trừ mọi hình thức nô lệ của sự dữ, nhất là sự dữ ngay trong nội tâm mình, chúng ta cần học biết yêu thương, thực hành yêu thương, mời gọi yêu thương và mỗi một ngày, một cố gắng nên chứng tá hoàn hảo của tình yêu. Vì thế, chúng ta cùng nhau đọc lại lời khuyên yêu thương của Abbé Pierre và thinh lặng một chút để kiểm điểm chính mình. Trong thinh lặng, hãy quyết tâm xua trừ sự dữ nơi cõi lòng mình: ‘Yêu thương là quên mình, hiến thân cho người khác. Nếu bạn được hạnh phúc, tôi hạnh phúc với bạn. Nếu bạn đang gặp thử thách, tôi đau khổ với bạn, và kề cận bạn. Tình yêu là hiệp thông, phó thác vào người khác, như một em bé phó thác vào mẹ nó. Khi ấy tình yêu trở thành mức độ của cách xử sự của chúng ta.’ (Abbé Pierre). (Xin giữ thinh lặng). VI. HƯỚNG VỀ VĨNH CỬU. Sự dữ là điều đáng sợ. Chúng ta cần khôn ngoan, tỉnh thức giữ cho mình thoát khỏi sự dữ. Bởi bên cạnh nhiều sự dữ ập đến ta không thể nào có cách chạy thoát, vẫn có những sự dữ ta có thể chủ động trốn thoát. Nhất là phương diện tội lỗi. Hãy cố gắng ý thức mình để tránh xa tội lỗi. Đừng bao giờ cố ý phạm tội, đừng bao giờ để cho mình xuôi theo cám dỗ, để rồi buông mình cho dịp tội tự do lên ngôi, lấn chiếm tình yêu của ta dành cho Chúa và đuổi xa sự thánh thiện của tâm hồn ta. Một khi biết tránh xa tội lỗi, chúng ta sẽ tránh được sự dữ ghê gớm trên hết mọi sự dữ, đó là mất linh hồn. Nhằm làm nền tảng giúp suy nghĩ về đời sống linh mục của bản thân, để không chỉ chính mình đừng là nguồn gieo sự dữ cho anh chị em mà còn không bao giờ là người chất chứa sự dữ nơi lòng dạ, tôi nghĩ, chúng ta cần suy tư thêm Lời Chúa Giêsu báo trước khung cảnh phán xét của Người. Chúa nói: ‘Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên ác quỷ và các sứ thần của nó. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm viếng.’ (Mt 25, 41-46). Vậy là đã rõ. Trong lời phán quyết của Chúa Giêsu, chỉ cần ta làm ngơ, thiếu thái độ tích cực, thiếu sự nâng đỡ của mình dành cho anh chị em khi họ vướng phải những nghịch cảnh, ta đã bị đồng hóa với ‘sứ thần’của ‘ác quỷ,’ và phải ‘vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên ác quỷ và các sứ thần của nó.’ Huống hồ chính ta là kẻ chẳng những không hề biết sợ sự dữ, lại còn là kẻ gieo sự dữ. Anh em linh mục không biết canh chừng, lại để chính mình ra như thế, sẽ nguy hiểm biết chừng nào. Đó là một nguy hiểm lớn, nguy hiểm vô cùng. Bởi thế, các linh mục hãy để cho Lời Chúa Giêsu nói về ngày phán xét ấy tra vấn lương tâm, để khi đối diện với Lời Chúa, đối diện với chính lòng mình, chúng ta suy xét lại từng hành vi, lối sống, từng nếp nghĩ, nếp làm bấy lâu nay trong suốt đời linh mục mà mình đã sống. Nhờ đó ta trở nên thánh thiện hơn, xứng đáng hơn với ơn gọi linh mục mà Chúa trao ban. Hãy nhớ rằng, Chúa sẽ tha thứ những lỗi lầm của quá khứ, và cả của hiện tại. Nhưng Chúa cũng đòi phải biến đổi lòng mình ngay giờ phút này, để ơn tha thứ mà Chúa ban cho bản thân mỗi linh mục sẽ còn tồn tại lâu dài. Chỉ như thế, ta mới có một kết cuộc tốt lành, một tương lai sáng lạn trong nhà Chúa của ta. Bởi vậy, chúng ta, các linh mục của Chúa hãy cưu mang sự lành.
Hãy biết sợ sự dữ. Đừng mang và đừng gieo sự dữ!● |